Thứ Năm, 4 tháng 6, 2015

Xin Lỗi Em Bởi Vì Anh Nghèo Chap 4

Chap 4: 
haiz không làm gì được nó tôi cũng nản luôn, lằm dài ra bàn trả thèm ngẩng đầu lên, tôi thiu thiu vào giấc ngủ. Tiếng trống vào lớp vang khắp sân trường, còn tôi đang phê ngủ cũng trả thèm truy bài, tôi cứ lằm vậy cho tới khi cô giáo bước vào lớp tiết học đầu tiên Môn Toán, miệng tôi ngoác ra ngáp ngắn ngáp dài. Cơ mà vừa nhìn thấy cô Bắc đại bác là miệng tôi há hốc không ngậm miệng lại nổi luôn ôi đệt, gì đây vậy trời cô "cái biệt danh này do chúng tôi đặt ra cho cô Bắc vì ai mà mắc lỗi là cứ xác định mất xác đại bác bắn đùng đùng tan xác luôn".Vừa nhìn thấy cô đi vào lớp miệng tôi đớp đớp như cá bị mắc cạn, thôi xong đời em xuống dốc không phanh rồi. cô vừa ngồi xuống bàn giáo viên, cô đã làm cho đám dân đen bên dưới chết lặng luôn.
-Kiểm tra 15 phút các em lấy giấy ra.Tôi loay hoay mở cặp sách ra lục tìm giấy kiểm tra 15 phút mãi mà không thấy, trên bảng cô giáo đã ghi bài toán lên bảng, học sinh trong lớp đã hì hục viết. Bỗng dưng 1 tờ giấy trắng hiện lên trước mặt tôi, tôi ngẩng mặt lên thì thấy Ly tay em cầm tờ giấy em không quay mặt lại nhìn tôi, nhưng tôi biết em có để ý tôi, tôi không biết em còn giận tôi chuyện hôm qua không nhưng tôi biết 1 điều, rằng em có quan tâm đến tôi, 1 tay em hí hoáy viết còn 1 tay dơ tờ giấy kiểm tra ra trước mặt tôi.
Tôi ngơ ngác nhìn em không phản ứng được gì.
-Nè không lấy à không lấy thì thôi nhé.Em khẽ nói nhỏ, nhưng cũng đủ để tôi tỉnh lại, tay tôi giật lấy tờ giấy như sợ em đổi ý.
-mình lấy bạn cho thì mình lấy.Đôi môi em khẽ nở 1 nụ cười nhỏ, dù rất nhỏ và hiếm hoi nhưng cũng đủ để tôii say sóng vì nụ cười đó của em rồi. Tay đã cầm giấy mà tôi cũng trả thèm quay mặt về vị trí cũ để làm bài, cho tới khi cô Bắc xếch tai tôi lên.
-Á Á... ĐAU cô tha cho em đi.Tôi la thất thanh miệng rên rỉ.
-anh có làm bài không hay là quay ngang quay dọc copy bài của người khác.
Tôi đang định cãi lại cô rằng tôi đâu có thì bắt gặp ánh mắt của Ly, em lườm lườm tôi kiểu "anh mà cãi lại lời cô giáo nói tôi sẽ cho anh ăn tát đó".
Lên tôi đàng ngậm ngùi luốt đắng luốt cay vô trong, không dám ho he gì nữa.
Tôi hì hục ghi ghi chép chép, vật vã cuối cùng cũng làm xong bài toán cô viết trên bảng nộp bài xong cô giáo chấm điểm luôn.
Chấm điểm xong cô trầm ngâm rồi bất thình lình gọi tên tôi.
-Em Việt đứng dậy.
Tôi run run, đứng lên chẳng nhẽ tôi làm sai sao không thể nào, rõ dàng mình làm đúng mà không thể nào làm sai được.Tôi bắt đầu hoang mang, run như cầy sấy, cũng trả hiểu tại sao tôi lại run như vậy nữa.
-ừm bài toán của em rất đúng rất tốt từ mai em sẽ là lớp phó học tập.
Tôi mừng chỉ muốn hét toáng lên vì vui khi bài toán của tôi đúng, nhưng niềm vui chưa được lâu đã bị dập tắt không thương tiếc. Cái gì vậy trời tôi từ mai tôi sẽ làm lớp phó học tập, gì chứ tôi ghét làm 3 cái chức vụ này lắm trả được lợi lộc gì, lại mệt người thêm, đang định gào thét là em không thể làm cái chức vụ này.Thì nhìn thấy nụ cười tươi như nắng ban mai của Ly ở phím trước mặt, thế là xong tôi đành ngậm ngùi nhận lấy cho em vui còn tôi trả vui chút nào, buồn rũ dượi.Hết tiết toán tôi ngoắc ngoắc mấy thằng bạn trong lớp ra sau trường, trong đó có thằng bạn chí cốt của tôi từ nhỏ muỗm "tên thật là Ninh". Thằng này học trên tôi 1 lớp dù bằng tuổi tôi.ra tới sau trường, tôi bắt đầu kể cho tụi nó nghe về vụ việc thằng em tôi bị đánh, và thằng chủ mưu chính là thằng Khang khi kể xong thằng Thắng mặt đỏ tía tai quát.
-đm bọn chó, đánh cả trẻ con sao năm trước thằng khang bị mày và thằng Ninh, dần chưa chừa à đm để tao nên dần nó 1 trận đánh cả trẻ con không biết nhục sao.
-tôi ngăn nó lại mày sao vậy đừng nóng mà hỏng chuyện, cần điều tra xem thằng tự xưng là anh thằng Khang là thằng nào đã tao không muốn liên lụy tới tụi mày.thằng thắng hậm hực nhìn tôi , tôi chỉ biết lắc đầu ngao ngán.
-Hải mơ: giờ mày tính sao không đập tụi nó à.
-thì có nhưng phải điều tra kĩ lại đã, chứ không chúng mày bị đúp hay đuổi ra khỏi trường thì sao, cần phải cân nhắc kĩ đã.
-Thùy Chiều: được rồi tao hiểu ý mày rồi, mày định nhờ tụi tao điều tra mấy thằng đi cùng thằng Khang đó chứ gì, được rồi bọn tao sẽ giúp, giờ sắp vào lớp rồi, có gì bàn sau.
Sau khi chúng nó bỏ đi về lớp hết, còn lại mình tôi và thằng Muỗm ở lại, tôi tựa lưng vào bờ tường nhìn lên trời, từng tia nắng ban mai, chiếu sáng xuyên qua từng kẽ lá của cây bạch đàn. Chiếc áo trắng của tôi đang mặc được soi sáng bởi màu nắng, thằng muỗm cũng tựa lưng vào bờ tường giống tôi cả 2 đều nhìn lên trời trong im lặng.-tôi: sao mày không nói gì tự dưng im thim thít vậy.
-Muỗm: hajz tao đang suy nghĩ tất cả là tại tao lên mày mới bị đúp, học lại rồi thằng em mày bị đánh ,nếu không tại tao hôm đó quá nóng nảy thì đâu có cơ sự ngày hôm nay...
-Tôi vẫn nhìn lên bầu trời im lặng không nói gì, thở dài tôi vỗ vai nó.
-Muỗm nè, tao nói thật bấy lâu nay có 1 người anh em tốt như mày tao rất vui, còn chuyện đã qua thì để nó qua đi, mày không lên trách móc bản thân mình như vậy.
-Muỗm: nhưng tao áy náy lắm mày ơi.
-Tôi: có gì mà áy náy hả mày tao nói rồi, tao không quan tâm gì đến chuyện đó đâu, tao còn cảm kích mày không hết ý chứ.
Nó im lặng không nói gì nữa nhưng tôi biết, nó rất áy náy về chuyện năm đó.Gần 2 năm trước khi đó Tôi Muỗm và thằng Khang học chung lớp 5, thằng Khang gia cảnh gia đình thuộc vào dạng giàu lứt tường đổ vách, Bố làm trong ngành Công An và Mẹ nó làm bác sĩ ở bệnh viện phúc yên.Với gia cảnh như vậy nhưng nó rất ngông cuồng ngang ngạnh, nó rất ghét tôi vì nó luôn đứng sau tôi trong mọi lĩnh vực.
Hôm đó là 1 buổi học bình thường như bao buổi học của tôi, giờ ra chơi trong lớp chỉ còn lác đác vài học sinh. Tôi lằm dài ra bàn học nhìn ra cửa sổ, thằng Khang ngồi trong lớp chân nó gác lên bàn, châm trọc tôi như mọi khi.
-Ê Việt tao nói thật ông Tùng đâu phải Bố mày đâu, mà mày vẫn cứ gọi ông ấy là Bố nhỉ, tao còn nghe nói người mà mày gọi là Bố nghiện rồi, nghiện gì nhỉ ừm hình như nghiện thuốc phiện thì phải. Rồi sẽ có 1 ngày Bố mày sẽ bị Bố tao bắt tống vào tù thôi haha.
Tôi trả thèm quan tâm đến lời nó nói, mặt tôi không đổi sắc, vẫn im lặng nhìn ra cửa sổ.Nó hình như không thể chịu nổi sự im lặng từ tôi, mặt nó tím tái đi khi thấy tôi im lặng không nói gì.Mày không nghe thấy tao nói gì sao, tao nói thật nhé Bố mày nghiện rồi 1 ngày, Mẹ mày rồi cũng sẽ theo con đường nghiện ngập như Bố mày thôi.
-vừa nghe thấy nó nói vậy, tôi quay lại nhìn nó mắt đỏ ngầu lên tay tôi đã lắm thành lắm đấm, nó dám xúc phạm Mẹ tôi sao sao nó dám. Môi tôi run lên mất kiểm soát.Nhưng tôi chưa làm gì nó, thì thằng Muỗm đã từ đâu đến, đứng trước mặt thằng Khang rồi.Thằng Ninh nghiến răng ken két.
-Mày vừa nói gì, nói lại tao xem nào.Thằng Khang không kịp phản ứng gì hết, thì đã ăn 1 đạp của thằng Ninh rồi.Thằng Khang té ngửa ra sau, dựa luôn vào tường sau cú đạp của thằng Ninh. Thằng Ninh đạp đấm thằng Khang túi bụi, cho tới khi nó hôn mê bất tỉnh lằm vật ra đất.Nhìn ra cửa sổ tôi thấy cô giáo chủ nhiệm, đang chạy vội từ cửa văn phòng ra, tôi đẩy thằng Ninh ra trong ánh mắt ngơ ngác của nó. Nó chưa kịp hiểu chuyện gì đang sảy ra, tôi thì sách cổ áo thằng Khang sốc nó lên giả vờ đang đánh nó. Cô giáo đi vào lớp quát to lên kêu tôi dừng tay, tôi buông nó ra. Và sau đó sảy ra chuyện gì thì các bác biết rồi đó, tôi nhận tội đánh thằng Khang thay thằng Ninh, và bị đúp lại 1 năm học lại.
-Vỗ vai nó. Thôi mày về lớp thôi có gì để sau tính.

Xin Lỗi Em Bởi Vì Anh Nghèo Chap 3

Chap 3: Máu và Nước Mắt.
Sau tiếng quát của tôi. Chúng nó đều quay mặt lại nhìn tôi có tổng cộng 4 thằng. Thì hết thảy 3 thằng tôi không biết là ai, duy nhất 1 thằng trong số đó tôi nhận ra đó là thằng Khang.
1 thằng mặc áo trắng trường tôi, trông khá to con bước lại gần tôi rồi nói nhỏ vào tai tôi.
-Thằng anh làm thằng em chịu thôi, trước mày đánh em tao giờ tao đánh em mày. đây chỉ là đòn cảnh cáo khi mày động đến thằng em trai tao thôi. Mày còn dám động đến em trai tao lần nữa không chỉ là cảnh cáo đâu.
-Đi chúng mày.
Tay tôi lắm chặt lại thành lắm đấm người tôi run nên vì uất ức.
-Chúng mày nghĩ rằng sẽ đi ra khỏi đây sao.
Thằng to con đó Ồ nên 1 tiếng 2 tay đút túi quần thong thả nhì tôi.
-mày dám động đến chúng tao sao, tao nói trước mày sẽ không may mắn đến mức. Chỉ bị phạt vài đồng cỏn con vì cái tội cố ý gây thương tích, và học lại 1 năm đâu mà là bị đuổi học và đi trại cải tạo vị thành niên đó.
Môi tôi run run nên tay tôi túm cổ áo thằng danh đó.
-Mày nói gì.
đang định cho thằng trước mặt tôi ăn đấm thì. Thằng em trai tôi đang lằm thoi thóp thở dưới đất cố gắng lắm nó mới nói thành tiếng.
-Anh việt đừng.
Rồi lịm đi.
Tay tôi buông thõng xuống bất lực.
Nó cười lớn.
-Biết thế là tốt.Rồi bỏ đi, khi thằng khang đi ngang qua tôi nó còn lườm lườm tôi.
Tôi đành để chúng nó đi trong tiếng cười hả hê. Tôi chạy lại bế em trai tôi vào phòng y tế của trường, mới đầu tôi còn sợ nó bị làm sao cơ hóa ra nó chỉ sợ quá nên ngất đi thôi.
Ngửa mặt nên nhìn trần nhà, cũng tại tôi nên liên lụy đến thằng Trường. Cách đây hơn 1 năm do xích mích cá nhân với thằng khang này nhiều lần, và 1 lần đang ở trong lớp, tôi đánh nhau với nó. Đánh nó nặng tới mức phải nhập viện và nhà nó làm rùm beng nên. Sau cùng tôi suýt bị đuổi học, nhưng cũng may tôi chỉ bị ở lại thêm năm lớp 5. Nhưng số tiền đền bù cho gia đình nó là 12 triệu. Gia đình tôi vốn khốn khó rồi với số tiền không hề nhỏ đó mà gia đình tôi càng khốn đốn hơn. Giờ tôi mà gây gổ đánh nhau, thêm lần nữa thể nào cũng bị đuổi học mà còn mẹ tôi nữa nên tôi đành phải nín nhịn vào trong.
Bỗng bàn tay ai đó chạm vào tay tôi làm tôi giật cả mình, bật ngửa ra sau ôm cả cái ghế đổ cái rầm xuống đất. Đau thấy mấy ông trời luôn, ngẩng đầu nên thấy thằng em trai tôi đã tỉnh. Đang nhìn tôi cười cười, tôi ngồi dậy nhìn nó mặt tôi vẫn không biến sắc, lạnh nhạt nhìn nó thực ra tôi rất thương nó nhưng bấy lâu nay cái khoảng cách giữa tôi và nó vẫn không thể xóa nhòa. Khoảng cách tôi và nó chỉ là 2 anh em cùng mẹ khác bố.
-Mày tỉnh rồi à ngồi dậy được không.
-Dạ em không sao! Nhưng nãy anh có?
-Tao có đánh nhau không chứ gì? Tại mày ngất đi chứ không tao sử đẹp tụi nó rồi!.
-Anh đừng đánh nhau nhé bố mà biết bố lại đánh anh.
Tôi chỉ biết cười buồn thôi biết làm sao giờ.
-Thôi dậy đi rồi về không bố mẹ mà biết, tao đéo biết ăn nói làm sao đâu ăn đòn đó.
-Anh cõng em đi anh việt.
-Cái gì mày không có chân à.
-Tí em về méc mẹ chuyện...
-Được rồi được rồi tha cho tao đi.
Nó cười tươi dói rồi nhảy nên bám cổ tôi.
Cõng nó ra khỏi phòng y tế nó còn xoa xoa đầu tôi.@@ cứ như nó là anh trai và tôi là em trai nó vậy, nó xoa đầu tôi như đúng rồi ý.
Vật vã cũng đèo được nó về tới nhà mở cửa nhà tôi lằm vật ra giường thở.
-Đại ca ơi em đói.
-Ờ!.
Tôi đáp bâng quơ người vẫn lằm bẹp trên giường.
-Đi nấu cơm đi đại ca.
Nó mè nheo tay kéo kéo tôi ngồi dậy.
-Để tao nghỉ lúc xem nào, phiền phức vừa thôi tao đạp phát lăn quay giờ.
Thấy tôi quát lớn nó im thin thít trả dám mè nheo nữa lủi thủi đi vào buồng học bài.
Lằm trằn trọc thấy tội nghiệp nó vừa nãy tôi hơi nặng lời với nó tôi vục dậy đi vào buồng lôi từ trong cặp sách ra cây kẹo mút đưa cho nó ăn. Nó cười tươi dói nhìn tôi.
-Cám ơn anh.
Tôi xoa xoa đầu nó tôi thở dài, tôi thực sự thương mẹ thương nó rất nhiều nhưng dượng tôi thì ông ấy giờ khác xưa nhiều quá rồi...Nấu cơm xong, tôi trèo nên mái ngói trên bếp lằm vật ra. Nhìn bầu trời buổi chiều. Tôi lặng nhìn lên trời, trời đã ngả về chiều, một chiều mùa thu ở một góc nhỏ của 1 làng quê nhỏ bé. Không tiếng xe cộ ồn ào, không tiếng người mua bán tấp nập, chỉ có những mái nhà lặng lẽ, chỉ có những cánh chim nhẹ nhàng bay về tổ, chỉ có những cơn gió khô thổi nhè nhè qua làn môi khô đi vì sương gió chiều thu tháng 9. Một buổi chiều buồn với không ai cả, chỉ riêng tôi lặng ngắm chiều buồn, nắng sắp tắt, trời trong tắt.trắng một màu trắng đã không còn tinh khôi, màu trắng nặng và dày như nỗi buồn cố hữu của mùa thu. Nhìn sang nhà em ngôi nhà 3 tầng sơn 1 màu trắng tinh khôi, nhìn qua ô cửa nhỏ nơi em đang ngồi lặng nhìn bầu trời giống như tôi, đôi mắt em mang 1 màu nâu đen phẳng lặng như mùa thu, ánh mắt bình yên nhưng thật buồn như cất cả hồ xanh phẳng lặng...Em không hề biết có 1 chàng trai đang lặng im nhìn em từ xa từ rất lâu rồi, Trong gió chiều thu từng chiếc lá khô rơi xuống mặt đất.Trời bắt đầu tối dần, tôi nhảy xuống đất đi tắm rửa sạch sẽ nên nhà học bài chờ mẹ tôi về trời tối dần 18h rồi 19h rồi 20h, 21h17 phút.Cơm canh đã nguội hết cả như bố mẹ tôi vẫn chưa về, thằng em trai tôi gật gù buồn ngủ lòng tôi nóng như lửa đốt, thường thì 18h là bố mẹ tôi về rồi giờ đã 21h hơn rồi chưa thấy ai về.Trong ánh đèn mờ ảo mẹ tôi đẩy cổng đi vào, tôi chạy vội ra không cả đeo dép. Đỡ giúp đôi quang gánh của mẹ tôi xuống cất vào bếp, nhìn vào đôi mắt mẹ tôi đỏ đỏ như mới khóc xong tôi gặng hỏi mẹ tôi.Mẹ khóc à! sao vậy mẹ sao mẹ lại khóc.Tôi lo lắng nhìn mẹ tôi.Mẹ tôi không nói gì chỉ hỏi anh em tôi ăn cơm chưa nếu chưa đợi mẹ rửa chân tay xong rồi ăn cơm không cần đợi bố con về đâu.
Mẹ tôi lẳng lặng đi xuống giếng rửa chân tay.Còn tôi thì đứng lặng im tại chỗ không hiểu chuyện gì đã xảy ra.Gọi thằng em dậy ăn cơm, trên mâm cơm trả có gì ngoài đĩa trứng gián, canh và vài quả cà pháo cuộc sống bình yên giản dị trong mâm cơm không ai nói gì hết. Lâu lâu tôi liếc nhìn mẹ tôi nhưng mẹ tôi cứ lẳng lặng ăn mà thôi không nói gì. Bữa cơm ăn xong trong im lặng em trai tôi cùng mẹ tôi nên giường ngủ tôi cũng đi ngủ, nhưng trong màn đêm đen không màu đôi khi tôi nghe thấy tiếng mẹ tôi sụt sịt khóc, tôi lằng thao thức không hiểu đã có chuyện gì đã xảy ra với mẹ tôi. Tôi cứ lằm lăn đi lăn lại trong phòng trả tài nào ngủ được. Cho tới khi trời hửng sáng, trong ánh ban mai tôi ngáp ngáp mắt ríu lại lọ mọ xuống giếng đánh răng rửa mặt, mắt nhắm mắt mở thế nào tôi lại đâm rầm vào tường chán tôi đỏ ửng xưng vù.
-Ôi đệt đau vãi ra tôi nhăn nhó, xong xuôi đưa thằng em trai đi học xong xuôi, tôi cũng nên trường vừa bước vào cửa lớp gần như tất thảy cả lớp quay ra nhìn tôi.Mình mặc áo ngược sao, hay mặt mình dính gì chăng. @@ sao bọn này nhìn mình ghê vậy. Soi lại từ trên xuống dưới từ dưới nên trên đâu làm sao đâu. Tôi nóng máu quát chúng mày nhìn gi tao ghê vậy.Thằng hHải mMơ, tThắng Ku Ly, Công Triệu Thùy Chiều cười lăn lộn đập bàn rầm rầm, rồi chúng nó đồng thanh nói.
-Em lạy thánh thánh đẹp trai rồi không cần soi gương ngắm nhìn trước lớp cho cả lớp nhìn thấy đâu.
- thằng Thắng Ku Ly nó bái bái lạy lạy tôi như đúng rồi. em xin bái thánh là sư phụ luôn thánh không cẩn phải ngắm nghía chỉnh sửa nữa đâu, thánh giờ nổi tiếng nhất lớp nhì khối 6 và có khi cả trường rồi.
-Công Triệu: chúng mày có thấy thánh việt có đẹp trai không.
-Có.
-Thùy chiều: chúng mày thấy thánh việt có tài không.
-Có.
-Thế thì cái kiss sáng hôm qua của thánh việt có bá đạo không.
-Không... Mà phải nói là quá bá đạo luôn.
-Ơ hơ hơ tao đến chết vì mắc cười quá.Cả lớp cười dần dần, còn tôi đỏ mặt, sắn tay áo nên đuổi theo mấy thằng cờ hó đó khắp lớp.-Ơ thánh Việt tha cho em em nói đúng mà có sai đâu mà đuổi đánh tụi em.Đuổi theo chúng nó 1 hồi kết quả không tóm được thằng nào, còn mệt bở hơi tai luôn tôi lằm dài ra bàn thở hồng hộc.Bỗng dưng cả lớp im thin thít trả còn tiếng cười đùa nữa như ban đầu nữa, mới đầu tôi còn tường cô giáo vào lớp cơ, ngẩng đầu nên. Thì thấy Ly đang đi vào lớp em đi lướt qua bàn đầu tiên dãy 3 gần bàn giáo viên, chỗ tôi ngồi em nó đi qua tôi mà trả thèm nhìn tôi lấy 1 cái, ôi định mệnh. Hôm nay em để tóc xõa dài không có búi đuôi gà như mọi hôm nữa. Ôi làn da em trắng bóc đôi môi đỏ mọng ấy đôi môi đó ôi...
-chảy ke rồi kìa mày này giấy lau nè mày lau đi dùm tao cái dơ quá.
Thằng khỉ gió Hải mơ cười lăn lộn nhìn tôi, biết là vừa bị hớ hàng.
Mày này thì chảy kẻ nè, tôi đạp nó 1 cái nhưng hụt nó tránh kịp rồi ôm bụng cười nhìn tôi.
Ôi đệt... Bạn với trả bè gì đâu không toàn đổ thêm dầu vào lửa không thế này thì tôi làm sao tôi sống nổi huhu.

Thứ Tư, 3 tháng 6, 2015

Xin Lỗi Em Bởi Vì Anh Nghèo Chap 2

Chap 2:
Nản quá đuổi theo không kịp em nó tôi đành bỏ cuộc, thất thểu đi về lớp mặt cúi gằm trả dám ngẩng mặt lên. Bản mặt tôi lúc này như bánh đa ngâm ý mấy thím. Tôi bước vào lớp, đi về cái bàn cuối cùng chưa có ai ngồi. Cả lớp quay qua nhìn tôi như sinh vật lạ, trong đó có mấy thằng bạn của tôi.
Tôi nóng máu quát.
-Chúng mày nhìn gì tao đó, còn nhìn nữa tao đập từng thằng 1 giờ.
Bỗng dưng trên bảng có 1 tiếng nói vang lên, rất nhẹ nhàng nhưng cũng đủ làm tôi run bần bật rồi.
-Em kia em vừa nói gì nhắc lại tôi nghe.
Tôi run run quay mặt lại thì nhận ra đó là Cô Bắc, người được mệnh danh Sát thủ giết người không cần dùng dao, tức là không cần dùng dao mà chỉ dùng ánh mắt và lời nói hạ gục đối phương.
Chắc các thím đang thắc mắc tại sao em mới vào trường, mà đã biết tường tận về cô bắc rồi. Cái này là do cách đây mấy hôm, ông anh cạnh nhà tôi kể.
Ông tên Tần cùng học trường này với tôi ông học hơn tôi 2 lớp. Hôm đó là ngày khai giảng, 2 anh em tôi đang ngồi ghế đá cắn hướng dương. Thì cô bắc đi qua chỗ tôi và ông anh ngồi, ông vừa nhìn thấy cô thì dấu vội gói hướng dương đi và ngửa mặt lên trời hút sáo.
Cô vừa đi qua tôi đã cười sặc xụa nhìn ông nói.
-Anh Tần làm gì mà phải run rẩy vậy.
Tôi vừa nói xong thì nhận được cái lườm và ăn cái cốc đau điếng.
-Mày ngu vãi cái cô vừa nãy mày biết là ai không, phó hiệu trưởng trường đó mày biết là cô ấy được mệnh danh là gì không sát thủ giết người không ghê tay. Lớp nào học cô, lớp ấy cứ xác định một đi không chở lại.
Mới đầu tôi còn không tin còn nói ông dọa khỉ giờ tôi tin rồi.
Cô Bắc thực sự còn kinh dị hơn nhiều so với các giai thoại ông anh kể lại. Với bộ mặt âm 273 độ K và đôi mắt như được làm bằng kim loại siêu dẫn điện, cô làm tê liệt tất cả mọi đối tượng đang run rẩy cắn bút phía dưới lớp.
Và tôi cũng không ngoại lệ.
Tôi run run dà dạ khép lép như cún con.
-Tôi vừa thấy anh hổ báo lắm mà sao giờ không dám nhắc lại à anh tên gì nói.
-Dạ em tên Việt.
-Được tôi sẽ lưu ý tới anh giờ thì mời anh ra khỏi lớp.
Cứng miệng luôn tôi trả biết làm thế nào nên đành ngậm ngùi ra đứng ngoài cửa lớp ngáp ngáp đớp ruồi.
Tiết học đầu tiên của năm cấp 2 của tôi là đây sao...
Ngày gì mà đen như con chó thui vậy trời tôi thầm rủa.
Sau 1 tiết học đầu tiên trôi qua, chân tôi cũng mỏi dã rời luôn lê lết cái thân tàn về bàn của tôi.
Vừa ngồi xuống đã bị mấy thằng bạn vây quanh, kiểu như muốn ăn tươi luốt sống tôi vậy.
Tôi cũng trả buồn đùa với bọn này nữa úp mặt xuống bàn ngủ.
Nhưng nào được như ý muốn chúng nó cứ lải nhải.
Ê Mậy vừa được kiss em Ly kute của xóm soi mói phê không mày "cái làng em tên xóm soi thế là mấy thằng bạn em gọi làng là xóm soi mói"
tôi vẫn im lìm không động đậy.
Nhưng bọn này cứ đùa dai thằng Thắng ku ly và Hải mơ nó còn giả giọng con gái trọc tôi cứ gọi Anh Việt ơi anh việt sao anh cướp nụ hôn đầu đời của em ứ ừ bắt đền anh đó.
Cả lớp cứ gọi là cười nghiêng ngả luôn.
Máu nóng xung nên tôi thưởng cho mỗi thằng 1 đạp bay xuống đất rồi bỏ ra khỏi lớp không quên cầm theo cặp sách.
Ra tới cửa lớp chúng nó còn không tha cho tôi còn ý ới gọi với theo.
-Anh việt ơi anh đi đâu vậy sao anh nỡ bỏ em mà đi vậy.
Ức thổ huyết luôn, tôi đi 1 mạch ra chỗ để xe của lớp không thèm ngoảnh mặt lại. đang định rắt xe ra thì thấy 2 chiếc xe của thằng thắng ku ly và hải mơ cũng ở bên cạnh xe tôi luôn.
Chợt 1 ý nghĩ đen tối xuất hiện trong đầu tôi, xoa xoa tay tôi cười đểu nhìn 2 chiếc xe đạp. Ơ hờhờ lần này đừng bảo anh ác nhá loay hoay 1 hồi, tôi cũng dựng ngược được 2 xe lên. À ừm còn gì nữa nhỉ à đúng rồi, tôi thò tay tháo luôn van xe xì hết hơi. Trưa nay cho 2 chú cứ xác định dắt bộ mệt nghỉ luôn.
Phủi phủi tay tôi đàng hoàng rắt xe đạp ra về, đạp xe lang thang 1 hồi tôi trả biết đi đâu bây giờ.
Về nhà không được, mà đi lang thang mãi như thế này cũng không xong. Đánh liều tôi đạp xe về nhà, ngó ngó ở cổng xem bố mẹ tôi ở nhà hay đi làm rồi.
Thở phào nhẹ nhõm, tôi mở cổng rắt xe vào trong sân. Nhìn sang bên nhà em, thấy em đang ngồi trên xích đu đu đưa. Em lấc nên từng cái một, mắt đỏ hoe nên vì khóc.
Bản thân thấy có lỗi với em quá mà trả làm gì được, tôi đứng thập thò ở bờ tường ngăn cách 2 nhà.
Bất chợt em ngẩng đầu nên, em ngạc nhiên nhìn tôi. Đôi mắt Ly trở nên sắc bén lành lùng nhìn tôi, như cảm nhận được hàn băng chân khí đang tỏa ra từ mắt em. Tôi vội thụp đầu xuống run rẩy.
 Lúc đó trả hiểu sao tôi lại run như cầy sấy luôn, tôi cứ lò dò cúi gập lưng lại. Tại cái tường thấp lè tè, mà tôi không muốn Ly nhìn thấy tôi nên tôi phải làm vậy."Trước giờ tôi trả sợ bố con thằng nào hết, giờ tự dưng đi sợ 1 đứa con gái hjx chuyện này mà để lan truyền ra ngoài nhất là mấy thằng bạn trời đánh của tôi biết chắc tui chết".Lò dò mãi mới trốn vào được vào trong bếp, con mèo của nhà ai tôi không biết nữa. Thấy tôi đi vào nó sợ chạy, mất hút và không quên đá đổ cái nồi nhôm rơi từ kệ bếp xuống nghe loảng xoảng@@.-Ôi đệt giật cả mình.Lúc sau em nó cũng bỏ vào trong nhà. Nghĩ lại cái kiss lúc sáng giữa cửa lớp nghĩ lại ánh mắt lúc đó em nhìn tôi rồi môi tôi chạm môi em, "ôi phê lòi"... tôi vò vò đầu than thở, sao mà đen vãi ra 4 năm cấp 2 của tôi sống sao đây khi mà lớp mới trường mới đã... Nghĩ đến đây tôi không dám nghĩ nữa.Tôi đành tặc lưỡi thôi thì đến đâu thì đến. Mở lắp thùng gạo ra tôi đong lấy 2 bát, đi nấu cơm rồi ra vườn hái rau chờ dượng mẹ tôi đi chợ về.12h hơn mẹ tôi và dượng tôi đi chợ về, ngồi vào mâm cơm đạm bạc, canh rau muống bát mắm vài quả cà pháo. Ăn cơm xong tôi phụ mẹ tôi, sắp sếp những trái Táo mèo ra rồi rửa sạch.-Bố đi đâu rồi mẹ.Vừa rửa tôi vừa quay qua hỏi mẹ tôi.-Ừm vừa lấy xe máy đi đâu rồi ý con mẹ không biết nữa.Rửa xong đâu đấy thì mẹ tôi cho vào quang gánh, rồi gánh đi bán. Tôi thực sự thương mẹ tôi, tần tảo quanh năm ngày tháng vất vả mà tôi còn quá nhỏ.Đang ngồi trước thềm nhà lật lật quyển sách toán, thì thằng Ninh bạn tôi (biệt danh Muỗm) tay nó ôm trái bóng ý ới gọi trước cổng.
-Đi đá bóng không mày.
-Ừm đợi tao tí.
Tôi vứt cuổn sách toán xuống bàn khóa cửa lại rồi rắt xe đạp ra khỏi cổng. Tôi và nó đèo nhau ra sân bóng "nói là sân bóng cho oai thôi, chứ thực ra chỉ là bãi đất trống giữa cánh đồng thôi mấy thím".Ra tới nơi có rất đông đám trẻ con cỡ tuổi tôi, tụ tập đông đủ lập team mỗi bên 8 người và bắt đầu lăn sả thằng nào có bóng là sút bắn chim trời luôn.Sau hơn 1 tiếng quần thảo, thằng nào cũng mệt lử lằm vật ra cánh đồng. Lúc sau chúng nó hô hào rồi cởi áo ra, nhảy ùm xuống sông tắm. Thằng nào cũng ý ới gọi tôi, xuống tắm cùng nhưng tôi chỉ biết lắc đầu. Ngồi lặng im trên bờ nhìn xa xăm."thực ra tôi cũng muốn nhảy xuống, vùng vẫy như tụi bạn lắm lắm luôn. Nhưng tôi chỉ sợ 1 điều, sau khi nhảy xuống xong tôi sẽ được làm bạn với Hà Bá sông Cà Lồ luôn thì tèo đời. Tôi không biết bơi nên thôi không nên nghịch dại yên phận ngồi im 1 chỗ thì hơn".Ngáp ngáp đáp ruồi chợt nhớ ra là phải đi đón thằng em trai tôi. Nó học bán chú nên chiều về phải đón nó, đạp chiếc xe cà tàng cọt cà cọt kẹt của tôi đi đón nó. Đến cổng trường thấy sân trường đông ngịt học sinh luôn, chắc là đang là giờ ra chơi nên tôi đành tặc lưỡi ngồi chờ. Ngồi được 1 lúc thì thằng Giang béo, nhà cũng bên cạnh tôi học cùng thằng em trai tôi"thằng nhóc này thì béo thôi rồi nên được ưu ái cái biệt danh rất ngầu Giang Béo" đang chạy hùng hục ra khỏi cổng trường. Nó ý ới gọi tên tôi từ xa.-Anh việt! Hừ!! Anh việt.Nó thở hồng hộc nói không thành lời tay chỉ vào trong trường.
-Anh thằng... Thằng trường em anh nó nó bị đám thằng khang nó đánh ở sau trường kìa anh.
-Cái gì? Mày nói là!!!.Tôi thực sự hoảng, khi biết em trai tôi đang bị đánh tôi vội phóng vào trong trường mà không suy nghĩ gì hết.Ra tới sân sau...
-Tôi chết lặng đi khi tôi nhìn thấy, thằng em tôi đang lằm dưới đất thoi thóp thở. Mắt tôi long sòng sọc đỏ ngàu nên, nhìn 4 thằng con trai trước mặt tôi.Chợt lòng tôi đau thắt lại, tôi chỉ muốn người đang lằm dưới đất kia là tôi chứ không phải là thằng em trai tôi.-Tôi quát to.-Chúng mày có dừng tay lại không.

Xin Lỗi Em Bởi Vì Anh Nghèo Chap 1

Từng tia nắng ít ỏi của mùa đông lạnh giá soi dọi xuống khắp ngả đường, nhưng cũng không thể giảm bớt đi cái lạnh của mùa đông miền bắc. Năm hết tết đến đường xá trở lên đông đúc người qua lại hẳn lên, kể cả trời đang mưa phùn rất nặng hạt. Cố gắng lắm tôi mới luồn lách qua được đám đông trước mặt.
tôi nhăn nhó nhìn sang con nhóc đang tí ta tí tởn đi bên cạnh tôi lại còn quàng tay tôi mới sợ chứ.
Nè ngọc bỏ tay anh ra m
ọi người đang nhìn kìa em làm chò gì kì vậy.
Con nhóc ngẩng đầu lên nhìn tôi rồi bĩu môi nói.
Kệ em và kệ họ cho họ nhìn đi có sao đâu.
Thở dài tôi trả biết làm sao nữa đành để em nó ôm vậy bước vào chợ.
Chợ trở lên đông đúc hơn ngày thường rất nhiều và có rất nhiều mặt hàng làm mắt tôi hoa hết cả lên, chỉ muốn về phòng trọ ngủ mà thôi.
Con nhóc lôi tôi vào 1 tiệm quần áo Nam trong chợ. Tôi quay qua nhìn Em nó hỏi.
-Em dẫn anh vào đây làm gì,
-hì mua tặng anh cái áo mặc tết chứ anh xem cái áo anh mặc kìa 3 năm rồi đó xem đi xem đi.
-Tôi nhìn vào cái áo len màu xám tôi đang mặc.
-Áo anh còn mới mà mua làm gì hả em.
-Không em nói nó cũ thì nó là cũ rồi để em mua tặng anh 1 lần đi mà.
Con nhóc mắt long lanh nhìn tôi, biết làm sao được với ánh mắt cún con này lên tôi đành gật đầu.
Em nó nhìn nhìn xung quanh lựa lựa, tìm tìm kiếm kiếm 1 hồi thì lôi ra. 1 chiếc áo len màu đen cổ lọ khá đẹp và giản dị, đúng gu quần áo tôi thích không màu mè như giới trẻ bây giờ hay mặc càng giản dị càng tốt.
Con nhóc đưa tôi cái áo rồi đẩy đẩy tôi vào thay áo thay xong tôi đẩy cửa bước ra.
Anh Phong ơi anh muốn mua áo len nào em chọn cho.
Ừm áo giống chàng trai kia được đó em.
Tay chàng trai đó chỉ vào người tôi nhưng tôi trả quan tâm, tôi vừa nghe thấy giọng nói đó giọng nói nhỏ nhẹ trầm lắng nhưng vẫn đủ để làm người khác nghe thấy là em sao.
Em ngạc nhiên nhìn tôi trân trân, còn tôi khi vừa nhìn thấy em. Nhìn vào đôi mắt em đôi mắt năm xưa đôi mắt đã hút hồn tôi ngay từ lần gặp đầu tiên, đôi mắt em mang 1 vẻ buồn như mùa thu lạnh lẽo. Tôi lảng chánh ánh mắt của em khi bắt gặp ánh mắt đó tôi thực sự không thể không dám nhìn vào đôi mắt em.
-Ngọc ơi! Hì! đẹp không.
-Anh việt áo anh mặc đẹp quá.
Tôi cố nở 1 nụ cười cứng ngắc với ngọc.
Tôi lẳng lặng hỏi bà chủ xem cái áo bao nhiêu tiền để trả, tôi bây giờ chỉ muốn đi khỏi đây thật nhanh mà thôi.
-400 ngàn cháu ơi.
Tôi đang định móc ví ra trả thì Ngọc khẽ dữ tay tôi lại rồi nói.
-Em nói với anh lúc nãy rồi mà áo này em mua tặng anh mà để em trả tiên cho.
Em nó lấy ví tiền trong túi sách ra trả em vừa đếm tiền trả xong thì đã bị tôi lắm tay lôi đi thật nhanh ra khỏi.
Trong đám đông ồn ào Ngọc ngạc nhiên nhìn tôi khi thấy tôi khi tôi chủ động lắm tay em nó.
Sau khi ra khỏi chợ thì ngọc khẽ cúi đầu thỏ thẻ nói.
-Anh Việt em đói.
-hả? Ừm xem nào ăn bún riêu cua nhé em.
-Ừm ừm được được mình đi thôi Anh.
Dẫn em nó vào 1 quán bún cạnh chợ. Tôi gọi 2 tô bún ra ăn.
Khi nhìn tô bún trước mặt tôi không hề động đũa tâm trạng đâu mà ăn nữa tôi đưa mắt về phía chợ ngoài trời mưa càng nặng hạt hơn.
Ly đó là tên của em cũng là cái tên đi theo cuộc đời tôi cho tới tận bây giờ.
Tôi và em được coi là thanh mai trúc mã từ nhỏ, 2 nhà cạnh nhau, 2 người học cùng nhau 2 người 2 số phận. 1 người sống trong sang giàu còn 1 người sống trong nghèo khó. Ngần ấy năm quen nhau yêu nhau và chia tay. Tôi thực sự yêu em nhưng đâu thể đến được với em chỉ vì chữ nghèo. Nghèo lên không thể yêu ai không thể yêu em, nghèo lên bị người khác chà đạp nghèo lên bị mọi người xa lánh. Tôi khẽ nhếch môi cười cay đắng.
Lôi ra 1 điếu thuốc tôi châm lửa hít 1 hơi rồi nhả ra làn khói trắng từng kí ức về em về lần đầu tiên tôi gặp em hiện ra.
Chap 1: Mùa hè 3 năm trước.
 Hè về từng tiếng ve kêu râm ran trên vòm lá báo hiệu mùa hè đã về, trên bầu trời xanh chỉ lăn tăn vài gợn mây kia có rất nhiều cánh diều bay phấp phới, từng cơn gió mát thổi qua như làm dịu đi chút oi bức của mùa hè.Tôi lằm dài trên 1 gò đất trống, giữa cánh đồng bên cạnh cây đa đã già cỗi và đã có tự khi nào rồi.1 ngày hè yên bình hiếm hoi của tôi.Đứng dậy tôi phủi phủi chút bụi và rơm mắc ở quần áo, bụng tôi đói cồn cào sau 2 ngày đi bụi không ăn không uống. Trong túi cũng trả có đồng nào luôn."có thím nào bỏ nhà đi mà khốn khổ như em chưa ít nhất phải có vài trăm trong túi còn tôi thì... Không có lấy 1 trăm kem"Tôi bước đi giữa cánh đồng đầy nắng, tôi nên đi đâu bây giờ tôi không biết. Cũng trả biết lên đi đâu về đâu nữa, về nhà ư tôi mỉm cười cay đắng tôi vừa bị đuổi ra khỏi nhà xong. Mà ngôi nhà đó đâu phải nhà của tôi.Tôi cứ bước đi lang thang vô định, cho tới khi tôi nghe thấy ai đó đang gọi tôi. Ngoảnh mặt lại xem là ai.Chợt nhận ra đó là em, tôi còn chưa kịp phản ứng gì thì ăn ngay 1 cái tát lật mặt như trời giáng nghe cái.ĐỐP.Môi tôi rỉ máu và máu nóng trong người nổi lên tôi quát.
-Ly sao bạn đánh mình.Nhưng em không hề trả lời câu hỏi của tôi mà cứ nhìn tôi, nhìn vào đôi mắt em tôi thấy mắt em đỏ ngàu và trực trào khóc. Rồi 1 dòng nước mắt lăn dài trên má, em lấc lên từng tiếng ngẹn ngào nhìn tôi rồi nói không thành câu.
-Tại sao Anh lại trốn học bỏ nhà đi vậy, Việt Anh có biết mọi người đang rất lo lắng cho bạn không.Tôi nhìn em trân trân không biết nói sao. Nhìn vào đôi mắt của em tôi biết, mấy ngày nay em đã khóc rất nhiều vì tôi sao hay vì điều gì.Tôi tiến lại gần em tự dưng tôi làm cái việc mà từ khi quen em, tôi chưa bao giờ dám chưa bao giờ làm đó là lau đi giọt nước mắt đang lăn dài trên má em.Em khẽ lấc lên nhìn tôi uất ức nói.-Anh có biết tôi đã tìm kiếm anh khắp nơi, Anh có biết tôi lo lắng cho anh thế nào không Anh có biết...Tôi ôm em vào lòng thật chặt... Đôi bờ vai em khẽ run lên, tôi siết chặt cái ôm của mình rồi nhắm mắt lại. Ừ, thì cứ khóc đi em, nếu điều đó làm em bớt đau, khóc thật nhiều đi em,tôi sẽ luôn là chỗ dựa mỗi khi em cần.-Anh Việt! Anh Việt! Anh bị làm sao vậy em gọi Anh nãy giờ sao không trả lời.
-À có chuyện gì vậy em?Tôi giật mình quay lại nhìn ngọc?
-Anh bỏ ngay điếu thuốc anh đang hút đi dùm em.
-Em ghét thuốc lá người yêu em sau này mà hút thuốc lá là em cắt.Tôi thì phì cười trước cái điệu bộ vừa nói em nó còn lấy tay minh họa thêm kiểu như sẽ làm điều đó với người đang ngồi bên cạnh em là tôi đang hút thuốc ý.Lấy chân di di điếu thuốc tôi gọi bà chủ ra thanh toán.
-Sao anh không ăn vậy gọi ra mà không ăn là sao.-Tôi lắc đầu anh không có tâm trạng để ăn.
-Cả năm mới được đi chơi với anh được 1 buổi mà trông cái mặt anh kìa, lạnh tanh như tờ tiền hức.
-Thà em ở nhà tán dóc cùng mẹ Trang em còn vui hơn.Tôi cười cười xoa đầu em nó.Thanh toán tiền xong tôi đèo Ngọc về nhà, rồi chuồn thẳng nếu không em nó kì kèo tôi ở lại ăn cơm nhà em nữa thì khốn khổ với món ăn em nó nấu.Về tới phòng trọ tôi lằm ngửa ra giường vắt tay lên chán. Nhớ tới ánh mắt của em lúc nãy nhìn tôi mà cổ họng tôi nghèn nghẹn.Lòng tôi chợt chùng xuống, tôi và em được coi là bạn thanh mai trúc mã từ nhỏ. Nhà em và nhà tôi cạnh nhau chỉ ngăn cách qua 1 bờ tường chỉ cao hơn 1 mét. Tôi vẫn còn nhớ cái lần đầu tiên tôi gặp em, khi tôi theo mẹ tôi về ở cùng dượng tôi. Đi qua cổng nhà em thì em đang chơi ô ăn quan cùng bạn em.Đó là lần đầu tiên tôi gặp em, có những mùa hè đầy nắng trong tiếng ve sầu kêu râm ran. khi đó tôi đang ngồi vắt vẽo trên cây nhãn của nhà tôi (trích dẫn chút nhà dượng tôi).Còn em đang ngồi đu xích đu trong vườn, Tay cầm 2 bím tóc quơ quơ hát 1 bài hát gì đó tôi cũng không nhớ nữa.Tôi cầm 1 trái nhãn trên tay rồi nhằm thẳng vào người em rồi lém. Trái nhãn đi thẳng và chuẩn không cẩn chỉnh bay thẳng vào đầu em.Em nhăn nhó ngẩng đầu lên nhìn tôi rồi nói.
-Đồ hâm.Rồi tức giận bỏ đi vào trong nhà.Đã có lúc tôi ngồi trên bờ tường ngăn cách 2 nhà chỉ để nhìn vào cửa sổ tầng 2 nơi em đang học.Tôi cứ lặng thầm nhìn em từ xa như vậy cho tới khi tôi lên cấp 2 ông trời đã sắp đặt tôi và em học cùng nhau..
5h 00 phút.“Ò ó o o…”“Ò ó o o…”Khi những tia sáng yếu ớt bắt đầu len lỏi, từng tiếng gà gáy vang vọng báo hiệu một ngày mới đã bắt đầu.Những cơn gió lả lướt mọi nơi, luồn qua những bụi hoa đầu ngõ, mang đến vẻ tươi mới và cả làn khí lạnh của buổi ban mai.Tất cả cư dân trong làng tôi vẫn đang ngủ nhưng tôi đã phải thức giấc và bắt tay vào công việc của mình.
Chào tháng 9 một ngày mới bắt đầu 1 năm học mới của tôi đã đến.
Tôi vục dậy vươn vai 1 cái miệng ngáp ngáp mò xuống dưới bếp. Nhìn qua bên nhà em vẫn thấy đóng cửa im lìm, gì chứ nhà em mà 5h sáng đã dậy rồi có mà mặt trời mọc đằng tây. Tặc lưỡi tôi đẩy cánh cửa bếp ra, mở nồi cơm đổ mỡ vào chảo mồi lửa mãi củi mới cháy khói bay nghi ngút. Tôi ho sặc sụa trong bếp, "nhà thím nào nấu bếp củi thì biết cảm giác sặc khói nó khổ thế nào rồi đó".
Cơm rang chín thì cũng là lúc trời Dần dần sáng, những ánh nắng rạng rỡ chiếu sáng cả vùng thôn quê này, lan tỏa từng chuỗi quang điểm tươi đẹp khắp mặt đất bằng phẳng.
San ra làm 2 tô cơm cho tôi và thằng em trai tôi thằng em trai tôi tên Trường giờ mới học lớp 1 còn tôi năm đó học lớp 6. Nên nhà gọi thằng em dậy rồi để ăn sáng nó còn nhùng nhằng trả chịu dậy các thím ạ. Em phải vả cho nó mấy cái mới chịu dậy.
Ăn sáng xong tôi rắt xe ra cổng thì bắt gặp, bố em cũng đang rắt xe máy ra cổng. Nói chung là nhà em nó giàu vật vã luôn, nguyên cái căn nhà 3 tầng của nhà em nó lúc đó cũng đủ để đám trẻ con trong làng tôi lác mắt rồi. Em nó đi lướt qua tôi mà trả thèm nhìn tôi lấy 1 cái các bác ạ. Dù tôi và em đã là hàng xóm của nhau 5 năm rồi, nhưng chưa bao giờ tôi và nhỏ nói chuyện với nhau.
Tặc lưỡi tôi trèo nên xe đèo thằng em đi học vì trường em trai tôi học cũng cùng đường đến trường với tôi.
Sau khi đưa thằng em tôi đến trường, tôi cũng phi thẳng nên trường. Vừa vào tới cổng tôi đã bị 2 thằng Thắng cu ly và Hải Mơ, chặn đầu rồi.
2 thằng khỉ gió nhìn tôi cười nhăn nhở, Tôi thì chột dạ nhìn 2 thằng. Tôi lườm lườm nhìn 2 thằng quát.
-chúng mày nhìn đủ chưa nhìn đủ rồi thì lượn đi để tao vào trường.
Dạ vâng mời đại ca.
2 thằng cùng đồng thanh nói còn cúi đầu mời mình vào trường như đúng rồi ý. 2 thằng này hôm nay uống nhầm thuốc hay sao ý các bác, ngoan dễ sợ luôn.
Đúng như linh tính em mách bảo vừa tìm ra chỗ để xe của trường, vừa cất xe xong thì 1 tá khoảng 7 8 thằng vây quanh tôi. Tôi bắt đầu run rồi các bác, trong đám trẻ trâu trước mặt có thằng Hải mơ, Thắng cu ly, Thùy chiều, Công Triệu. Và vài thằng nữa tôi không biết tên.
-Thắng cu ly: chúng mày có thấy anh Việt nhà ta có đẹp trai không.
-Có.
Thằng Hải mơ nhìn tôi kiểu mặt buồn buồn nói.
-Thế thì không được rồi.
-Thùy chiều: tại sao không được hả mày.
-Hải mơ: bởi vì thằng việt nó quá đẹp trai mà đẹp trai thì rất được đám con gái hâm mộ.
-Công Triệu: thế thì không được rồi Anh Em chúng ta là 1 gia đình, 1 gia đình phải thương nhau hết mình. Thế nên tao nghĩ phải đập cho thằng việt 1 trận từ đẹp trai chuyển đập trai đi tụi bay hơhơ.
Thế là thằng thì ôm tay thằng ôm chân khênh tôi Nên lớp.
Nên lớp tới lớp chúng nó thảy tôi nên bàn cái Ầm rồi cù lét làm tôi cười sặc sụa ho xù xụ mịa sao tụi mày ác nhơn vậy mà vẫn sống nhăn nhở ngoài vòng pháp luật nhỉ sao mấy.
Sau cái màn tra tấn người dã man đó, tôi mò ra cửa lớp rồi quát.
-Chúng mày nhớ mặt tao đó, quân tử trả thù 10 năm chưa muộn rồi sẽ có 1 ngày tao sử đẹp hết tụi bay.
-Á đù Anh em ơi thằng việt nó bật lại chính phủ kìa sử đẹp nó đê.
Tôi sợ hãi chạy vội ra khỏi lớp và đâm rầm vào 1 người con gái đang đi vào lớp. Tôi chới với kéo luôn người con gái đó ngã theo và em nó ngã lằm nên người tôi môi chạm môi."lúc đó hoảng vãi ra nên em cũng trả biết cái nụ hôn đầu đời của em nó thế nào đâu các bác".
Sau 3s đứng hình trước cái hoàn cảnh éo le của tôi và em thì em đẩy tôi ra và thưởng cho tôi cái tát lật mặt luôn.
-Đồ Đồ! dê xồm...
-Ly nghe mình giải thích được không mình mình thực sự không cố ý.
Em uất ngẹn lên nhìn tôi rồi bỏ chạy.Đó là lần đầu tiên tôi thấy em khóc, và lỗi tại tôi đã khiến em khóc. Tôi vội đuổi theo em cố gọi tên em trong sân trường nhưng không thể.