Chủ Nhật, 6 tháng 12, 2015

Xin Lỗi Em Bởi Vì Anh Nghèo Chap 27

Chương 27: Tôi lằm ngủ tới chiều muộn khi tỉnh dậy ngẩng đầu lên nhìn đồng hồ đã là 04:50 phút chiều rồi, tôi ngồi dậy 1 cách uể oải, lằm nhiều khiến người tôi hơi mất cảm giác chân tay, tôi đứng dậy mặc áo khoác quàng khăn định đi dạo 1 chút, ngoài trời đã sẩm tối mặc dù mới chỉ gần 5h tối mà thôi. Tôi đẩy cửa bước ra khỏi phòng, bên ngoài âm thanh gió rít khiến tôi khẽ rùng mình, mùa đông miền bắc là vậy rất lạnh nó khiến ta không muốn đi đâu mà chỉ muốn ở trong nhà mà thôi, từng ánh đèn màu vàng lập lèo ngả bóng tôi bước đi, tôi đi ra khỏi viện đến bên hồ sen ngay cạnh bệnh viện đứng dưới hàng liễu xanh, bên kia hồ là bãi gửi xe của viện. Mùa đông khiến hoa lá úa tàn mặt hồ trở lên phẳng lặng như hồ chết vậy, tôi cuối người xuống lượm vài hòn sỏi rồi lém xuống mặt hồ nghe tủm tủm, tôi đứng trầm ngâm nhìn mặt hồ những cơn gió lạnh chợt ùa tới khiến chiếc khăn len tôi quoàng trên cổ bay lất phất, lên xuống trên không trung vài lọn tóc dài chạm mắt. Trong tiếng gió rít tôi nghe như có ai đó đang gọi tôi từ xa, tôi ngẩng đầu lên nhìn xung quanh nhưng trả có ai hết thì có tiếng ai đó gọi tiếp phía bên kia hồ. Nhìn sang bên kia hồ trong ánh đèn hơi mờ của cột đèn chỗ bãi gửi xe, tôi thấy Hạ Linh đứng bên kia hồ vẫy vẫy tay về phía tôi mỉm cười tươi rói, tóc em bay phấp phới trong gió khiến em phải lấy tay giữ lại 1 bên mái, hôm nay em mặc 1 chiếc áo len cổ lọ trắng quần bò jean đen bó sát trên cổ còn quàng chiếc khăn len đen tuyền giống hệt của tôi, tôi mỉm cười lại với em rồi lém lốt viên sỏi trên tay xuống mặt hồ rồi đi lại phía bãi để xe.


-Anh đi đâu vậy sao không lằm trong phòng nghỉ ngơi.


Tôi lắc đầu nói.


-Anh đi dạo chút thôi lằm hoài 1 chỗ càng mệt thêm.


-Hj đi dạo 1 chút cũng được tùy anh thôi, xem em mang gì tới cho anh nè.


Em dơ túi cơm lên cho tôi nhìn, mà có nhìn thấy gì đâu túi đen xì ra thì nhìn thấy gì bên trong đâu.


-Em mang gì tới cho anh ăn vậy.


Dự là mấy món tôi thích ăn.


Em mỉm tủm tỉm, cười kiểu không giống bình thường chút nào.


-Hj cá kho anh, hôm nay không phải đồ ăn em nấu mà là của mẹ anh nấu.


-Cá kho.


Mặt tôi nhăn lại như khỉ ăn ớt vậy, xưa nay tôi ăn cái gì cũng được chỉ có mỗi mấy món liên quan đến hải sản là tôi lắc đầu rồi, tôm cua cá… Haiz mà xưa nay tôi gầy gò lom ốm yếu lên cứ 1 tuần kiểu gì cũng có tôm hoặc cá canh cua, dù không muốn ăn nhưng toàn bị mẹ ép kể cả rau xanh cũng vậy, tôi rất ít ăn. Biết rằng mẹ tôi lo lắng cho sức khỏe của tôi, nhưng thực sự tôi rất ghét mấy món này, em mỉm cười nhìn tôi rồi dí vào chán tôi nói.


-Không muốn ăn cá chứ gì, mẹ anh nói với em rồi anh rất ghét cá nhưng ăn cá nó mới có đủ chất chứ ăn thịt hoài không tốt đâu, mẹ anh cũng nói rồi nếu anh không ăn cá chừa lại thì cứ nói mẹ anh đó, để mẹ anh sử lý sau.


Lúc này miệng tôi cười cứ như mếu vậy, em đẩy đẩy thôi nói.


-Đi về phòng thôi anh nhanh.


Tôi gật gật đầu như máy vậy, về thì về thôi gì chứ không muốn ăn cũng phải dáng mà ăn thôi, không để đến tai mẹ tôi dự là xác định ăn hành nhé.


Về tới phòng tôi đẩy cửa bước vào bật bóng điện lên, cởi chiếc khăn len cùng chiếc áo khoác vứt xuống giường tôi quay qua hỏi em.


-Em ăn chưa vậy, chân đỡ đau chưa.


-Em ăn rồi chân cũng đỡ đau rồi.


Em đặt hộp cơm cùng hộp đồ ăn xuống giường, trong đó có cả 1 hộp thịt luộc nữa tôi nhìn hộp thịt với đôi mắt long lanh.


-Có thịt à em, anh còn tưởng có mỗi cá kho hehe.


-Em biết anh không thích ăn cá lên có bảo dì Lan nấu ít thịt cho anh, nhưng đừng tưởng có thịt là bỏ cá nhé.


Tôi gật gật đầu liên tục rồi ngồi xuống giường tay cầm đũa mở hộp cơm còn nóng ra ăn, tay cầm đũa định gắp miếng thịt thì bị em chặn lại.


-Ăn cá trước đi anh.


Bất lực không còn sự lựa chọn nào khác tôi đành phải gắp 1 khúc cá lên ăn, tôi ngồi ăn em thì ngồi đọc sách gì ý cũng không dõ nữa em lâu lâu lại ngẩng đầu lên nhìn tôi.


-Linh ơi cám ơn em nhé.


Em nhìn tôi ngạc nhiên hỏi.


-Cám ơn chuyện gì vậy anh.


-À ừm, cám ơn em ngày nào cũng mang cơm đến cho anh thôi.


Tôi hơi cúi đầu xuống vì ngại, em mỉm cười vuốt tóc nhìn tôi.


-Không có gì em với anh là bạn mà.


Tôi không nói gì thêm nữa chỉ khẽ gật đầu, tôi là vậy ít nói cái vẻ lạnh lùng cố hữu mỗi khi nói chuyện với ai đó đã ngấm vào máu tôi rồi, thế lên mỗi khi muốn kết thúc câu chuyện tôi chỉ biết gật đầu.


Tôi ăn xong thì dọn dẹp lại vào túi để em mang về, tôi khẽ cúi đầu xuống nhìn em đọc sách gì mà chăm chú như vậy thì chợt nhận ra bên trong quyển sách toàn tiếng anh, cái môn mà xưa nay tôi học lẹt đẹt điểm số chỉ vượt trung bình mà thôi.


-Em đọc sách gì vậy.

-À truyện thôi anh truyện Harry potter đó anh.


-Truyện này anh chưa đọc bao giờ nhưng anh nghe bọn bạn kể rồi, kể về gì ý nhỉ ừ ừm hình như là về phù thủy thì phải.


-Đúng rồi anh em thích đọc truyện này
lắm, mà ở Việt Nam chưa có phát hành lên em nhờ 1 người cô bên Mỹ mua giúp gửi về hj, mà anh đọc không mai em mang đi cho anh đọc.


Tôi xua tay lắc đầu.


-Đừng anh đâu giỏi tiếng anh đâu mà em mang tới cho anh, em mang tới anh cũng trả đọc nổi đâu.


-Anh khờ quá, em mang bản tiếng việt đã dịch rồi tới cho anh đọc, ai mà trả biết anh giỏi mỗi toán với vẽ thôi chứ gì, còn môn tiếng anh học kém nhất trong các môn chứ gì lêu lêu.


-Đừng chạm vào lỗi khổ tâm của anh mà, ai mà lại toàn vẹn học giỏi tất cả các môn cơ chứ, học giỏi môn này lại kém môn kia là đúng thôi.


-Hứ anh chỉ giỏi chống chế thôi, có khi em bảo mẹ anh là em tới dạy kèm lại anh môn tiếng anh quá.


-Đừng mà đừng mà, để tự anh học đi anh sợ em lắm rồi người gì đâu mà ngồi dạy cứ hễ cái là véo vào hông người ta ai mà chịu nổi.


-Hứ ai bảo anh học rốt, chỉ hoài mà trả hiểu.


Tôi xấu hổ cười trừ thật sự cái gì tôi giỏi chứ cái môn tiếng anh thì chịu thua luôn, không nai nổi cái môn này nhồi nhét thế nào cũng không vào đầu nổi.


-Hj thôi không đôi co chuyện này nữa, mai em mang tới cho anh nhé anh đọc thử.


Tôi cố gắng nói sang chuyện khác nhỡ để bà chị này kèm môn tiếng anh như trước, chắc tôi chết.


-Ừm để mai em mang cho anh đọc.


Em ngẩng nhìn đồng hồ trên tường rồi nói.


-Thôi em phải về đây mai thứ 2 đầu tuần em còn phải đi học nữa.


-ừm để anh tiễn em ra cổng.


Tôi cầm túi hộp cơm lên rồi cùng em đi ra cửa phòng, đi bộ cùng em ra bãi để xe em, tôi dắt hộ em xe đạp của em ra tới cổng viện.


-Thôi anh vào đi trưa mai học về em sẽ lại qua thăm anh, anh nghỉ ngơi sớm đi cho khỏe.


-Hj ừm anh biết rồi em đi xe về cẩn thận nhé.


-Dạ em biết rồi em về đây.


Tôi đứng nhìn em đi khuất bóng sau con ngõ nhỏ, tôi quay lưng lại đi về phòng ngủ.

2 hôm sau.

Cái ngày ra viện cũng đã tới tôi đã lằm viện cả tuần lễ nay rồi cũng phải xuất viện thôi, đứng bên cạnh mẹ tôi mà miệng tôi không hề ngừng ngáp cái vẻ thiếu ngủ này của tôi thực sự không bỏ được, trả hiểu tại sao nữa mặc dù ăn ngủ nghỉ của tôi rất đều đặn mà tại sao vẫn cứ ngáp ngắn ngáp dài suốt. Chờ chừng 20 phút gì đó cuối cùng cũng làm xong thủ tục xuất viện tôi lăng săng sách túi đồ lên đi ra cổng trước, mẹ tôi đi phía sau cười nói.

-Có cần vội vàng vậy không con, từ từ thôi.

-Hj dạ không vội nhưng con chán ngán khi lằm viện lắm rồi, về nhà sớm là chuyện tốt chuyện tốt.

Mẹ tôi cười mắng.

-Thôi đi ông tướng ông cứ làm như là đi xa nhà cả năm mới về lần ý.

-Dạ thì con nhớ mẹ nhơ thằng Trường ở nhà mà, nhớ cả cơm mẹ nấu nữa.

Tôi cười cười gãi đầu.

-Thôi đi ông tướng lên xe đi mẹ đèo về.

Tôi trèo lên chiếc xe máy dream cũ của mẹ tôi chuyên để đi chợ.

Về tới nhà tôi nhảy ngay xuống xe chạy vội vào trong nhà ý ới gọi.

-Trường ơi, Trường anh về rồi nè.

Tôi ý ới gọi nó mà trả thấy nó trả lời lạ nhỉ đi đâu rồi nhỉ, tôi còn tưởng khi tôi về sẽ làm nó vui tới mức chạy tới ôm hôn tôi như trong mấy bộ phim trên tivi chứ ai ngờ mừng hụt. Thôi thả đồ lên ghế, cầm cốc nước trên bàn đến bình nước chắt cốc nước uống vừa đưa lên miệng uống được 1 nửa, thì có ai phía sau lưng hù tôi khiến tôi giật mình phụt hết nước ra ngoài, tôi ho sặc sụa ngó lại đằng sau thấy ngay Hạ Linh cùng thằng em trai tôi đang đứng cười lăn lộn như 2 kẻ điên mới trốn trại vậy, tôi lườm lườm nói.

-Có gì đáng cười lắm à.

Hạ Linh ngừng cười lớn nhưng trên môi vẫn hiện nét cười mỉm.

-Ai bảo trước giờ anh hay hù em bắt nạt em, hôm nay hù được anh 1 lần em rất vui, đúng không Trường.

Hạ Linh lấy tay bẹo 2 bên má phúng phính của em trai tôi.

Được cái thằng em trai tôi nó cũng rất biết a rua theo, vù thế đã phản thầy vì gái xinh trước mặt cười cười, gật đầu lia lịa nói.

-đúng rồi chị ngày thường anh Việt hay bắt nạt em lắm.

Mắt tôi là lúc này thì trợn ngược lên như không tin vào mắt mình là thằng em tôi lại dám bán đứng tôi, tôi bóp tay kêu răng rắc.

-Được đã thế giờ anh bắt nạt em nhé Trường.

Vừa nói xong tôi rượt đuổi nó khắp nhà, còn Hạ Linh đứng giữa nhìn 2 anh em tôi rượt đuổi nhau em đứng cười tươi như nắng ban mai vậy. Mẹ tôi bước vào nhà nhìn 2 anh em tôi lắc đầu nói.

-2 anh em nhà mày cứ như chó với mèo vậy.

Tui thì bỏ ngoài tai tóm được nó tôi cù léc khiến nó cười lăn lộn cầu cứu Hạ Linh.

-Chị Linh cứu em cứu em với.

Hạ Linh đứng bên cạnh khoanh tay trước ngực nhìn 2 anh em tôi cười nói.

-Thôi Việt tha cho em nó đi.

Tôi nhìn em rồi mỉm cười gian nói.

-Đuợc mình tha cho em nó, nhưng Linh thì không tha được.

Như hiểu được ý tôi đang nói em rụt bước chân lại.

-Anh định làm gì em đó em không có trêu ghẹo gì anh nhé.

-Không có thật không.

Em vội chạy xuống bếp lúc này mẹ tôi đang nấu ăn dưới đó, tôi thì nào để em toại nguyện phải đuổi theo chứ, tôi đuổi theo em đến tận bếp em la lên cầu cứu mẹ tôi.

-Cô Xuân ơi anh Việt bắt nạt cháu.

Mẹ tôi cầm đôi đũa trên tay quắc mắt lườm tôi mắng.

-Việt con định làm gì đó lên nhà ngay.

-Dạ nhưng…

-Nhưng nhị gì lên.

Tôi sợ mất mật mò lên nhà vớ vẩn máu nóng mẹ tôi nổi lên có mà ăn vả, trước khi lên em còn nhìn tôi cười đểu rồi lêu lêu nó mới ức chứ. Quân tử trả thù 10 năm chưa muộn đợi đó.

Tôi bỏ lên nhà lằm ngửa ra giường nhắm mắt lại ngủ quên lúc nào không hay.

Đến khi tôi cảm thấy mũi mình ngứa ngứa tui lấy tay nhoay nhoay mũi rồi lại chìm vào giấy ngủ tiếp, nhưng được 1 lúc mũi tôi lại thấy ngứa tiếp biết là chắc là thằng em tôi quậy phá lên tôi quay mặt đi, miệng lẩm nhẩm nói.

-Đi chỗ khác chơi đi mày để yên tao ngủ cái coi.

Tay tôi vươn ra định ôm chăn lật người quay đi hướng khác để ngủ, ai ngờ khi tay tôi vươn lên chạm vào cái gì đó tròn mà lại mềm mềm nữa chứ, tôi còn chưa kịp phản ứng gì thì đã ăn chọn 1 cái tát lật mặt luôn.

Tôi mở mắt vùng dậy la lớn.

-Mày muốn chết à Trường sao lại tát tao.

Mắt tôi chớp chớp nhìn người đang ngồi trên giường bên cạnh tôi không ai khác đó là Hạ Linh, mặt em ửng đỏ đôi mắt tràn đầy sát khí nhìn tôi, lúc này tôi vẫn còn chưa hiểu chuyện gì vừa xảy ra nữa thì đứng vụt dậy bỏ đi

-Tôi vừa làm gì sai à.

(Lúc đó ngu ngơ như bò đội nón ý mấy thím có biết gì đâu, mới đầu tôi cứ nghĩ mình bị ăn tát oan, sau này mới biết tôi bị ăn tát là mày đó… tại sao thì các thím tự hiểu nhé).

Tôi ngồi ngu lại tại giường luôn vò vò mái tóc rối tôi bước xuống giường, nhìn đồng hồ đã gần 6h tối cũng sắp đến giờ cơm rồi tôi xuống bếp ra giếng rửa mặt rồi mò lên nhà, Hạ Linh cầm điểu khiển tivi ấn loạn xạ lên còn thằng em tôi đang ngồi học, nhắc đến học tôi cũng nghỉ quá trời ngày rồi mà sắp thi học kỳ 1 rồi chắc chết quá, tôi than thầm hình như em vẫn còn giận tôi thì phải em trả đoái hoài gì tới tôi gì hết mẹ tôi thì đi đâu rồi tôi cũng trả biết nữa. Tôi ngồi xuống bên cạnh em gãi đầu gãi tai hỏi.

-Nãy anh làm gì sai à, sao lại tát anh vậy.

Em không thèm nhìn tôi lấy 1 cái tay vẫn cầm điều khiển ấn loạn các kênh, môi em khẽ mím lại cắn đôi môi anh đào đỏ hồng đáp

-Không có gì đâu anh.

-Không có gì sao tát anh.

Tôi gặng hỏi.

-Thì thì….

Em miết miết lắm chặt bàn tay mặt cúi gằm ấp úng.

Cuối cùng em tắt tivi đi quay qua nhìn tôi hỏi.

-Chuyện vừa nãy anh không biết là anh đã làm gì sao.

Tôi lắc đầu đáp.

-Không nhớ.

-Vậy thì cố mà nhớ đi em không nói.

Em đứng vụt dậy lại bỏ đi khiến tôi ngồi thừ ra ghế trả hiểu chuyện gì đã xảy ra nữa.

-Tôi đã làm gì sai chứ tôi vuốt mặt than vãn.

-Mẹ đi đâu Trường.

-Dạ em cũng không biết nữa.

-Ờ thế thì hỏi mày cũng bằng không, học xong chưa mày.

-Dạ sắp xong rồi anh.

-Ờ thế thì học đi mẹ về ới tao câu, tao sang bên nhà anh Muỗm chút về.

-Vâng anh.

Tôi đứng dậy đeo dép bước xuống sân, nhìn sang bên nhà em Ly Ly tôi hơi giật mình khi thấy bên nhà em bật bóng điện và có tiếng cười nói nữa, ừm đã lâu lắm rồi phải ngót nghét gần 3 năm rồi nhỉ giờ căn biệt thự bên cạnh nhà tôi lại sáng chưng như cung điện nguy nga vậy. Tôi cứ đứng lặng nhìn như vậy cho tới khi có tiếng gọi của Hạ Linh.

-Anh làm sao vậy sao đứng đây vậy.

Em nhìn tôi ngạc nhiên hỏi.

-À anh định qua nhà thằng Muỗm xíu em lên nhà trước đi tí nữa mẹ anh về rồi cùng ăn cơm.

-Dạ vâng.

Tôi đẩy cổng qua nhà thằng Muỗm vừa bước vào cổng nhà nó mấy con chó nhà nó đã sủa inh con ngõ rồi, vãi thật nhà thằng này nuôi lắm chó ghê 4-5 con liền mà con nào con lấy cứ gọi là ghê thí mồ luôn lên mỗi tôi sang nhà nó cũng thấy ớn ớn à.

Thằng Muỗm từ trong nhà bước ra trên người không có 1 mảnh vải che thân, hehe đùa xíu thôi nó cởi trần chỉ mặc mỗi cái quần cộc đầu còn vương ít nước nhỏ giọt xuống đất. Vãi anh ý là thanh niên cứng nhất năm thì phải tắm xong mặc nguyên cái quần cộc đi ra giữa sân, với cái thời tiết lạnh cóng 13-14 độ gió mùa đông rít rít bên người, tôi dơ ngón cái lên nói.

-Cứng mày sắp được lên tivi rồi đó Muỗm Thanh niên cứng nhất năm, mày không thấy lạnh à Muỗm.

-Lạnh gì mày mày lom tao to con thế này chút lạnh như này đã là gì haha… ơ hơ hơ hắt xì hơi…

Tôi cười lăn lộn ôm bụng nhìn nó.

-Ơ hơ hơ anh tưởng chú cứng thế nào cơ hóa ra là cũng lạnh sun cmn tờ rim vào rồi chứ gì, thế mà cũng nói cứng với tao à biến vào trong nhà mặc quần áo đi nhanh cảm giờ.

-Ờ ờ đợi tao xíu lạnh quá, nó ôm 2 bờ vai chạy lon ton vào nhà mà tôi đứng giữa sân mà cứ gọi là cười ngoác mồm ra.

Xin Lỗi Em Bởi Vì Anh Nghèo Chap 26

CHƯƠNG 26: TIẾNG GIÓ...
Chương 26: Tiếng gió bên ngoài cửa sổ đã ngừng thổi từ lâu màn đêm tĩnh lặng bao trùm không gian, bên ngoài ô cửa mưa vẫn đang rơi đập vào ô cửa kính nhỏ ánh đèn vàng vọt từ bên ngoài cửa sổ soi vào trong phòng. Không ngủ được mặc dù đã 00:17 phút đêm rồi tôi quay người lại nhìn em, Tôi mà muốn mỉm cười nhẹ tay khẽ vươn ra vén 1 bên tóc đang xõa dài trên má em, tôi vô thức chạm vào má em làn da trắng hồng của em mịn như cánh hồng vậy, trên đôi môi đỏ mọng của em he hé nét mỉm cười. Trái tim tôi như đập lạc nhịp nhanh hơn khi ở bên em khoảng cách gần như vậy, thời gian gần đây tôi nhận ra 1 điều rằng tôi thích em rồi chăng, hay chỉ là cảm giác giữa 1 người con trai mới lớn với 1 người con gái xinh đẹp chăng, tôi không biết nữa thu tay lại lắc đầu, tôi ngửa mặt lên trời rồi chờn vờn trong cái suy nghĩ tôi thích em. Rồi cái suy nghĩ đó của tôi cũng bị gạt văng đi, bởi vì cho dù tôi thích em đi chăng nữa em chắc gì đã thích 1 kẻ nghèo tệ hại như tôi chứ.
Tôi nhắm mắt lại cố gắng chợp mắt lúc trước khi trời sáng.
Sáng hôm sau.
Sau trận mưa phùn dai dẳng đêm qua bên ngoài bầu trời vẫn còn âm u và những khoảng tối vẫn còn mặc dù đã 06:20 phút sáng, tôi cựa mình rồi ngồi dậy khẽ vươn vai 1 cái miệng ngáp ngáp, tôi nhẹ nhàng ngồi dậy không để em giật mình thức giấc, tôi đeo dép đi ra phía cửa phòng mở cửa bước ra ngoài. Ra khỏi phòng tôi vươn vai lắc lắc mình cho đỡ mỏi, xương sống lưng kêu răng rắc ngoài trời vẫn còn hơi u tối mặc dù đã 06 giờ sáng hơn rồi. Từng giọt nước nhỏ trên các cành cây rời xuống đất nghe lộp độp mỗi khi có 1 cơn gió thổi qua, tôi đứng thẫn thờ nhìn những hạt nước đang rơi thì 1 bàn tay ai đó vỗ vai đôi khiến tôi giật cả mình, tiếng khe khẽ cười của người con gái đứng phía sau tôi không ai khác chính là Hạ Linh.
Tôi ngoảnh mặt lại cốc vào đầu em cái nói.
-Mới sáng ra đã nghịch ngợm rồi.
Em ôm đầu xoa xoa mặt nhăn nhó.
-Hứ người gì đâu ác nhơn không em có làm gì anh đâu mà... Hức anh lỡ lòng nào cốc đầu em rõ đau.
-Ai bảo hù anh mới sáng ra đã hù người ta giật cả mình rồi.
-Ai bảo anh đứng thẫn thờ làm gì chứ đang mải ngắm cô nào mà đứng thẫn thờ vậy, em ngó ngó lại phía sau lưng tôi nhìn.
Tôi lắc đầu ngao ngán suýt cốc đầu em cái nữa thì em đã lụi lại đứng giữ khoảng cách với tôi 1 đoạn nói.
-Anh chớ manh động lại định cốc đầu em chứ gì.
Tôi cười cười đúng là lúc nãy tôi định cốc đầu em cái nữa thật, nhưng khi nhìn cái phản ứng quá dễ thương này của em thì tôi thật sự không nỡ xuống tay, vì vậy tôi cười đáp.
-Anh không cốc đầu em đâu, mà phải sợ đi đánh răng rửa mặt đi chị hai tí nữa mẹ anh vào đó.
Em nhìn tôi lườm lườm kiểu như ghét tôi lắm ý bỏ đi vào phòng.
Tôi đứng ngoài mà chỉ biết cười chừ rồi cũng đi vào trong cơ mà vấn đề lại suất hiện, phòng chỉ có cái khăn mặt và cũng chỉ có 1 cái bàn chải đánh răng.
-Để anh đi mua thêm cái khăn mặt và cái bàn chải nữa.
Em đứng trước gương chải lại đầu đáp.
-Tiền trong túi áo em ý anh lấy đi.
Tôi vuốt mặt cũng may chỉ có 2 đứa trong phòng, chuyện nhục nhã này mà lan chuyền ra ngoài nhất là đến tai lũ bạn tôi chắc chúng nó cười thối mũi tôi mất, đây có được coi là dựa dẫm phụ nữ không khi mà từ hôm qua tới giờ toàn là tiền em bỏ ra tôi trả có lấy 1 cắc nào trong người. Tôi còn đang đứng chần chừ thì em gọi.
-Anh Việt anh sao vậy...
-À anh không sao tôi tiền em để trong túi áo á để anh lấy.
Tôi cầm chiếc áo khoác của em lên rồi mò mẫm trong mấy cái túi áo em lấy ra chiếc ví tiền của em, mở ra nhìn mà tôi hoa hết cả mắt toàn là tiền mệnh giá 500.000 với 200.000 100.000 không cỡ đến cả vài triệu chứ trả chơi.
-Đúng là con nhà giàu có khác.
Tôi tặc lưỡi lấy tờ 100.000 ra.
Đẩy cửa ra khỏi phòng tôi tôi bước đi chậm chậm trên con đường ra khỏi viện, hiện giờ bệnh viện đã khá đông người đi lại mặc dù mới chỉ là sáng sớm tôi ra khỏi cổng đến 1 cửa hàng tạp hóa nhỏ, trước cổng viện mua đồ rồi tiện thể qua mấy người bán đồ ăn sáng tại cổng viện mua đồ ăn sáng, tôi sách đồ ăn đi vào lại viện vừa bước vào cổng viện cũng là lúc tôi lại mặt đối mặt với Ly Ly bước chân tôi như khựng lại tại chỗ đứng nhìn em. Em cũng hơi ngạc nhiên nhìn tôi rồi chỉ là thoáng qua thôi em đi tiếp đi ngang qua tôi, như 2 người dưng không hề quen biết nhau vậy. Lại như vậy sao sẽ mãi im lặng như vậy sao...
-Ly Ly ơi...
Tôi ngoái đầu cất tiếng gọi em bước chân em cũng khựng lại nhưng không hề ngoảnh mặt lại nhìn tôi.
Sau 1 hồi lâu em không quay lại nhìn tôi cũng không nói gì mà cất bước đi tiếp, bước chân em nhanh hơn như chạy như muốn chạy trốn khỏi tôi vậy.
Tôi định đuổi theo em nhưng cuối cùng lại không dám tôi thẫn thờ đứng mình mỉm cười rồi nhìn lên trời lòng nhoi nhói.
- Tại sao.
Đẩy cửa bước vào phòng tôi để đồ ăn sáng lên mặt tủ rồi đưa em khăn mặt cùng bàn chải.
- Đi đánh răng thôi.
Tôi cầm khăn mặt cùng bàn chải đánh răng bước ra khỏi phòng, để lại phía sau lưng là đôi mắt tròn xoe của em nhìn tôi.
Tôi đứng đánh răng mà tâm chí để đi đâu cứ thẫn thờ đánh đi đánh lại, mà không hề để ý rằng Hạ Linh đang đứng cạnh tôi nhìn tôi nãy giờ.
-Anh Việt làm sao vậy, từ lúc anh đi mua đồ về tới giờ em thấy anh sao sao ý.
Nhưng tôi đâu nghe thấy gì chỉ đến khi em hét vào tai tôi rõ to.
-ANH VIỆT...
Tôi mới giật mình ngoảnh mặt lại nhìn em.
-Sao vậy em.
Hạ Linh nhìn chằm chằm tôi hỏi.
-Anh làm sao vậy em gọi anh nãy giờ.
-À anh đang mải suy nghĩ chút chuyện lên không để ý.
Tôi cúi mặt xuống súc miệng không nói thêm gì nữa em nhìn tôi thắc mắc nhưng không hỏi gì thêm, trở về lại phòng tôi mở 2 hộp bánh cuốn ra em 1 hộp tôi 1 hộp, nếu là bình thường 1 hộp tôi đã đánh chén xong trước em rồi, nhưng hiện giờ tôi trả ăn nổi, ngồi ăn được vài miếng là ngao ngán lắc đầu tôi đặt hộp bánh cuốn xuống giường, tôi với tay lên tủ định uống ngụm nước em nhìn thấy giựt chai nước tôi lại nói.
-Nước lạnh em nói rồi mùa đông không được uống nước lạnh mà, pha chút nước nóng vào.
Em cầm chai nước đổ ra cốc rồi lấy phích nước ra chắt thêm ít nước nóng vào cốc rồi đưa tôi.
-Nè anh uống đi.
Tay tôi cầm lấy cốc nước đôi bàn tay tôi thấy ấm 1 cách lạ lùng ấm từ đôi bàn tay, và ấm tận trong cõi lòng nữa.
Uống xong ngụm nước tôi ngồi nhìn em ăn em ăn rất chậm và ít nữa, lâu lâu em lại ngước mắt lên nhìn tôi khi bắt gặp ánh mắt tôi đang nhìn em thì em cụp mắt xuống.
-Sao… Sao anh cứ nhìn em hoài vậy mặt em dính gì à.
-Làm gì có dính gì đâu, chỉ anh thấy em xinh lên ngắm nhìn lúc thôi.
Mặt em hơi ửng đỏ lên nhìn tôi với đôi mắt long lanh, tôi lúc này cũng không biết gì vì câu nói hồi nãy cũng chỉ là bông đùa chút thôi. Cơ mà em xinh thật xinh đẹp và thánh thiện.
Em im lặng không nói gì chỉ biết cúi mặt ăn bánh cuốn.
Em đặt đôi đũa xuống lắc đầu tỏ vẻ lo không muốn ăn nữa em nhìn đồng hồ rồi nói.
-thôi em phải về rồi anh ở lại chờ mẹ anh tới nhé, có cần gì không em mua cho.
Tôi lắc đầu.
-À không cần gì đâu em, em cứ về đi.
Em gật đầu rồi cầm áo khoác lên đi về, tôi cũng đứng dậy nói.
-Để anh đưa em ra cổng viện gọi ta-xi cho.
Em cũng không nói gì chỉ gật đầu, tôi cùng em đ bộ ra cổng viện tôi đút tay vào túi thong thả đi bên cạnh em ra tới cổng viện em mỉm cười nhìn tôi nói.
-Thôi anh quay lại đi đến đây được rồi.
-Ừ ừm, mà này chiều em có qua thăm anh không.
-Dạ có em sẽ qua anh cứ nghỉ ngơi đi.
Tôi gật đầu đồng ý, em leo lên ta-xi chiếc ta-xi dần chuyển bánh tôi đứng nhìn cho tới khi chiếc ta-xi đi khuất bóng rồi mới trở lại phòng. về lại phòng nhìn đồng hồ đã 8h15 phút sáng, sắp tới giờ bác sĩ tới khám và tiêm thuốc lên tôi cũng trả muốn đi đâu tôi lằm dài ra giường nhìn trần nhà. Lúc sau cánh cửa mở ra tôi tưởng bác sĩ tới tiêm thuốc nhưng không phải mà là mẹ tôi, tôi tươi cười hớn hở khi mẹ tôi vào thăm bệnh tôi nhưng nụ cười của tôi chợt tắt khi đi theo sau tôi là Dượng tôi.
Tôi gật đầu chào Dượng tôi.
-Bố ạ.
-Ừm mày bị xe đâm à đỡ chưa.
Ông ngồi xuống ghế bên cạnh giường bệnh tôi hỏi.
-Đỡ rồi ạ.
Mẹ tôi nhìn thấy vẻ mặt của tôi như đoán được phần nào cảm xúc của tôi bây giờ lên cười nói.
-Hôm qua mẹ bận đi đón Bố con lên không vào thăm con được, thế đỡ chưa mẹ nghe bác sĩ nói ngày kia con được xuất viện rồi.
-Đỡ nhiều rồi mẹ.
Tôi mỉm cười với mẹ tôi rồi ngồi xuống giường không khí xung quanh trở lên nặng trịch, Dượng tôi không nói gì chỉ lôi bao thuốc lá ra định hút thì tôi nói.
-Phòng bệnh không được hút thuốc lá Bố ra ngoài hút được không.
Dượng tôi nhìn tôi rồi gật đầu nói.
-Ừm để bố ra ngoài hút cũng được 2 mẹ con cứ nói chuyện đi.
Dượng tôi đi ra ngoài mẹ tôi nhìn tôi trách móc.
-Sao con nói chuyện với Bố con như vậy.
-Ông ấy không phải Bố con.
Mẹ tôi nạt dơ tay định tát tôi.
-Con nói gì.
-Con nói không đúng sao.
Mẹ tôi nhìn tôi với đôi mắt bất lực trước vẻ bướng bỉnh của tôi, rồi lắc đầu nói.
-Thôi bỏ đi con chắc chưa ăn gì phải không mẹ mang đồ ăn sáng vào này.
-Dạ con ăn rồi.
-Mẹ tôi nhìn tôi thắc mắc hỏi.
-Con ăn khi nào vậy ai mang vào cho con vậy.
-Hạ Linh ạ.
-À nhỏ Hạ Linh học cùng con đó hả, mẹ đã bảo với nó rồi mà con nhỏ này ngốc vậy, vậy thôi con nghỉ ngơi đi mẹ đi gặp bác sĩ nói chuyện chút.
Tôi gật đầu tỏ vẻ đồng ý rồi lằm phủ phục lên giường, mẹ tôi bước ra ngoài nói gì với dượng tôi 1 lúc rồi đi. Tôi cũng không biết là nói chuyện gì, và cũng không quan tâm.
Tôi lằm trên giường mà mà lòng trống rỗng đã ngần ấy năm trôi qua rồi, đã trải qua bao khổ đau và giờ đây cuộc sống của tôi sẽ ra sao đây, tôi lằm chờn vờn cho tới khi bác sĩ vào thay băng trên chán và tiêm thuốc cho tôi. Khi bác sĩ đang tiêm cho tôi thì mẹ tôi cùng dượng tôi đi vào mẹ tôi nói.
Tí trưa mẹ mang đồ ăn vào cho con giờ mẹ phải về rồi con ở lại nghỉ ngơi cho khỏe nhé.
Tôi gật đầu không nói gì hết mặt lạnh tanh.
Mẹ tôi đi về căn phòng lại chỉ còn mình tôi, tôi ngồi bó gối trên giường hướng mặt ra cửa sổ. Đã nhiều năm trôi qua tôi biết Dượng Tùng không phải Bố tôi, và cũng đã nhiều năm trôi qua tôi tự hỏi Bố tôi là ai, đã vài lần tôi hỏi mẹ tôi Bố tôi là ai tên gì để rồi mẹ tôi im lặng lảng chánh câu hỏi của tôi, nhiều lúc tôi nghĩ phải chăng Bố tôi chết rồi lên mẹ tôi không nói ra, cái suy nghĩ đó của tôi ngay sau đó bị tôi gạt phăng đi. Tôi không muốn Bố tôi chết tôi thực sự cần cần 1 người Bố 1 người Bố biết quan tâm đến gia đình không giống Dượng tôi, khi còn nhỏ mỗi lần tôi đến lớp khi đến cổng trường khi nhìn những đứa bạn cùng tuổi, luôn có Bố đưa đi học tôi lại ganh tị, hay là cảnh 1 đứa bạn lũng lịu Bố mua cho món đồ chơi mà mình thích, tôi thèm tôi muốn có 1 người Bố như vậy nhưng ngay còn nhỏ tôi đã trả biết mặt Bố tôi như thế nào hay Bố tôi là ai rồi.
Đôi mắt tôi rưng rưng nước mắt rồi 1 giọt nước mắt lăn dài trên má tôi.
-Giờ này Bố đang ở đâu vậy sao không đến tìm con.
Tay tôi khẽ quệt đi những giọt nước mắt đang lăn dài trên má tôi phải mạnh mẽ lên, phải thật mạnh mẽ mới vượt qua nổi những tháng ngày trông gái sắp tới.
Tôi ngồi dậy cổ họng tôi nghèn nghẹn tôi với tay lấy chai nước mở lắp tu ừng ừng để rồi 1 hồi sau tôi ho sặc sụa để chai nước lên lại tủ tôi ngồi trên giường thở.
Tôi bước ra khỏi phòng để hít thở cho dễ dàng hơn, ra khỏi phòng ngồi tại băng ghế gỗ trước cửa phòng nhìn bệnh viện, tôi còn đang thẫn thờ ngồi nhìn về hướng vô định thì 1 bàn tay bé nhỏ của ai đó lắm tay tôi. Tôi nhìn xuống hóa ra là 1 cậu bé trả biết con cái nhà ai nữa, nhưng khi nhìn thấy khuôn mặt trắng bóc và mũm mĩm của cậu bé là tôi thích rồi tôi khẽ lựng má cậu bé. Cậu bé mới chỉ khoảng 2 tuổi tập tễnh đi mà thôi thế lên tôi ngó quanh tìm mẹ cậu bé nhưng trả thấy ai, tôi cúi xuống hỏi.
-Mẹ em đâu rồi.
Cậu bé nhìn tôi với đôi mắt long lanh ngây thơ, tôi vỗ vỗ chán lòng tự nhủ cậu bé mới chỉ 2 tuổi mới học đi như này thì làm sao nói được chứ.
Tôi bế cậu bé lên đùi ngồi đùa đùa nghịch với cậu bé, rồi ngó quanh xem có ai đến tìm cậu bé không được 1 là lúc có 1 chị chỉ chừng 26,30 tuổi chạy đến trước mặt tôi nhìn đứa bé thở hổn hển bế đứa bé lên ói.
-Phong sao con chạy đi đâu vậy làm mẹ tìm con mãi.
Đứa bé cười ngu ngơ rồi bập bẹ nói mấy câu.
-Mẹ Mẹ…
Tôi thì chỉ biết mỉm cười rồi nói.
-Chị gì ơi đây là con chị ạ, chị đi đâu mà để bé lạc chạy đến phòng em vậy cũng may có em chị cảm ơn em nhiều nhé.
-Không có gì đâu chị nhưng chị để ý 1 chút đừng để bé lạc như vừa nãy là được.
Chị đó cười cười rồi gật đầu bế bé trai đó về phòng mà lại là phòng ngay bên cạnh tôi chứ,Tôi lắc đầu vì ở đâu ra người mẹ như này chứ mải phơi quần áo để con chạy ra khỏi tầm mắt nhỡ xảy ra chuyện gì thì sao.
Tôi quay trở lại phòng lằm bẹp xuống giường ngủ cho tới trưa, đến khi tôi tỉnh dậy đã 12h15 rồi khi bụng tôi đã đói cồn cào lên rồi nhìn sao mẹ tôi chưa mang đồ ăn vào cho tôi nhỉ.
Tôi thở dài miệng ngáp ngắn ngáp dài tôi đang há mồm ngáp muốn rách miệng luôn thì cạn cửa phòng tôi bật mở, tôi tưởng mẹ tôi vào phòng cơ thế lên tôi mắt nhắm mắt mở nói.
-Sao mẹ vào muộn vậy con đói quá rồi có món gì ngon không mẹ.
Trả thấy tiếng ai trả lời mà chỉ có tiếng cười khúc khích của ai đó, tôi mới ngoảnh mặt lại nhìn hóa ra là Hạ Linh mặt tôi méo lại như cái bánh đa ngâm, sao lại là em chứ =.= mẹ tôi đâu rồi.
Em cười cười nhìn tôi nói.
-Em không phải mẹ anh nhé, còn anh đói đồ ăn đây nhé.
Em dơ túi đựng hộp cơm lên cho tôi nhìn.
Tôi hỏi.
-Anh tưởng chiều em mới vào mà sao giờ lại vào thăm anh lại mang cả cơm theo nữa.
-Mẹ anh gọi điện thoại qua cho em nói mẹ anh bận không mang cơm tới cho anh được, lên em mang vào thôi.
Mẹ tôi bận gì mà không mang vào cho tôi được chứ rõ dàng sáng còn nói sẽ mang cơm trưa vào cho tôi mà, tôi cũng không để ý lắm vì vậy cầm hộp cơm em mang vào mấy hôm nay ăn cháo nhiều quá ngán rồi lên thèm cơm. Em lấy ra tận 5 hộp liền nào thì canh, sườn xào chua ngọt, đùi gà chiên rồi trứng chiên rau xào và cơm toàn những món tôi thích tôi liếm môi nói.
-Đúng là chỉ có em hiểu anh nhất, nấu toàn món anh thích không à.
Tôi xoa xoa tay em mở nắp từng hộp ra tôi cầm đũa gắp thử miếng sườn xào ăn, tôi dơ ngón cái lên nói ngon tuyệt em nấu à.
Em gật đầu mỉm cười vén 1 bên mái tóc nói.
-Ừm em nấu đó thấy ngon thì ăn nhiều vào nhé anh.
Tôi gật gật đầu ngồi ăn liến thoắng luôn.
Em mỉm cười nói.
-Anh ăn từ từ thôi kẻo nghẹn.
Lúc sau sau khi tôi đã đánh chén gần như sạch bách đồ ăn và cơm xong tôi mới lằm ngửa ra giường thở.
-Đói cũng khổ mà no cũng trả sung sướng gì.
Em dọn dẹp hộp cơm nhìn tôi cười cười nói.
-Than thở gì nữa anh nhìn xem người anh đâu có béo lắm đầu mà ăn giữ, như heo luôn.
@@ tôi quay qua nhìn em cười cười.
-Tại đồ ăn em nấu ngon quá anh không ăn hết bỏ phí lắm.
-Xí thôi đi ông nội khỏi phải khen tôi, thôi em phải về đây chiều em còn phải đi học thêm nữa, chắc tối muộn em mới có thể qua thăm anh được.
Tôi gật gật đầu lia lịa no quá rồi không cả mở miệng ra đáp trả em được, tôi đang định ngồi dậy tiễn em ra khỏi viện thì em lắc đầu nói.
-Anh nghỉ ngơi đi tự em về được mà.
Thế lên tôi cũng từ bỏ ý định tiễn em ra tới tận cổng viện, mà lại lằm ngủ chương thây cho tới chiều muộn cuộc đời còn gì sung sướng hơn khi mà tôi chỉ biết ăn với ngủ thôi.

Xin Lỗi Em Bởi Vì Anh Nghèo Chap 25

Chương 25: Tôi ngã ngửa người xuống giường thân thể như bất lực, tôi dơ bàn tay ra như muốn líu kéo điều gì đó điều gì từ 1 người con gái. 1 giọt nước mắt của tôi lăn dài trên má tôi, cảm giác nghèn nghẹn nơi cổ họng làm tôi khó thở. Bên ngoài màn đêm bao phủ gió lạnh của mùa đông vẫn thổi mạnh, mưa phùn lất phất đập vào ô kính bên khung cửa sổ. Cơn mưa phùn đêm nay có vẻ u buồn như cơn mưa 2 năm trước, có những thứ tôi chôn dấu trong lòng có những thứ khó nói ra rằng tôi đã...


2 năm trước.

Mưa, cơn mưa đầu mùa hè của miền bắc gió thổi mạnh mây đen kéo đến ùn ùn, gió gào thít khiến khung cửa sổ bên cạnh tôi nghe rít rít. Cô giáo chủ nhiệm đứng trên bục giảng vẫn đang thao thao bất tuyệt trong buổi họp lớp cuối năm, tôi ngồi trong lớp mà nhấp nhổm cầu mong cho hết giờ thật nhanh.

Tôi mất kiên nhẫn nói nhỏ với thằng Thùy.

-Tí nữa mày cầm cặp sách tao về nhé.

Nó nhìn tôi thắc mắc, tôi trả để nó hỏi gì vội đứng dậy nói.

-Thưa cô cho em đi vệ sinh chút.

Cô giáo chủ nhiệm nhìn tôi rồi gật đầu nói.

-Em đi đi.

Tôi vội chạy ra khỏi lớp, leo từng bậc cầu thang bộ xuống bãi để xe, tôi chạy như chưa bao giờ được chạy, tới bãi để xe tôi đạp xe như bay trong cơn mưa tầm tã như chút nước, nước mưa hất vào mặt tôi khiến tôi lạnh run cầm cập, tôi đạp xe về tới trước cổng nhà em, tôi đạp xe vào tận sân nhà phanh kít xe đạp lại tôi thẫn thờ nhìn ngôi nhag trước mặt tôi, ngôi nhà trống không chỉ còn bà giúp việc đang dọn dẹp nhà, tôi đứng như chết lặng tại giữa sân mưa vẫn sối sả xuống đầu tôi nhưng tôi đã trả còn cảm thấy gì hết, tai tôi như ù đi mắt tôi như mờ đi trong cơn mưa.

Tôi rắt xe đạp về nhà đẩy cánh cổng nhà tôi bước vào sân, dừng xe nhìn sang nhà em chiếc xíc đu kia sẽ trả còn cô bé hay cười ngồi đó nữa, sẽ trả còn nụ cười tỏa nắng trong lớp học nữa. Tôi cất xe đạp bước lên thềm nhà tôi không mở cửa nhà, mà chỉ ngồi trước hè ôm đầu gối thẫn thờ nhìn mưa đang rơi.

Dưới những cơn mưa - Mr siro.

Trời trắng xoá màu mưa..
Mọi thứ đang lu mờ quá nhanh...
Phố vắng ướt nhoà đã khắc sâu hơn những nỗi buồn....

Nhận ra ngần ấy năm.. em vẫn không thuộc về anh..
Anh đã có tất cả nhưng ...tim em thì không...
Và những gì đã từng tồn tại giữa hai chúng ta... có lẽ không phải tình yêu em mong đợi

(Khi ta yêu nhau bao nhiêu người mong tin vui...
Nhưng cảm giác mới bất ngờ làm mờ yêu thương...
Đâu ai dám chắc yêu lâu là sẽ mãi mãi
Cuộc tình nào rồi cũng phải đớn đau...)

Ngày mà em quyết rời anh, mọi thứ cứ ngỡ vẫn nguyên vẹn...
Nhưng thật ra từ sâu trong lòng anh , hy vọng cuối đã tắt...

Nếu đang yêu nhau chỉ cần nhìn mưa sẽ nhớ nhau hơn?
Thế nhưng sao chia tay lại sợ giọt mưa thấm đẫm cô đơn...
Cứ phải nghĩ hoài "giờ ai kia đang ở đâu và đang vui như thế nào..."

Có ai chỉ còn một mình mà không ghét những cơn mưa?
Lý do chia tay là gì chẳng còn ý nghĩa cho ai
Khi người ở lại giờ đã mất đi tất cả...
... chỉ muốn tin chính mình...

(Oh no babe sao em lại mang những cảm xúc sẻ chia với ai...
Mang hết những ấm áp xa khỏi nơi tim anh...
How you feel that I-am breaking up inside
When you leave my life,
I get lost in my mind)

Mưa làm đêm dài hơn em biết không?
Anh lại mang ký ức trở về
Sao anh không thể nào buông tay để quên được em?

Đã lâu ánh sáng Mặt Trời chẳng còn sưởi ấm nơi đây
Ký ức của đôi ta đang chìm dần vào trong góc tối tim anh
Chỉ còn đôi lần được mơ thấy ta lúc xưa làm anh thêm nhớ em.
Có ai chỉ còn một mình mà không ghét những cơn mưa?
Lý do chia tay là gì chẳng còn ý nghĩa cho ai
Khi người ở lại giờ đã mất đi tất cả...
Nhìn mưa tuôn nỗi đau.

http://m.mp3.zing.vn/bai-hat/Duoi-Nh.../ZW7WDBZA.html

Trở lại hiện tại.

Tôi ngồi dậy ngoài trời đã hết mưa từ lâu, trả ngủ được dù đã gần 10h đêm, ngồi dậy tôi đẩy cửa ra rồi khép lại tôi khẽ vươn vai 1 cái hít lấy 1 hơi khí lạnh về đêm, Ngoài đường vẫn còn ướt do mưa tôi tôi dẵm chân lên vài vũng nước rồi bước nhẹ qua.

Ra tới cổng viện mấy người bảo vệ trông xe ở viện đang ngồi xem đá bóng rất say xưa, ngoài đường đã vắng bóng người qua lại chỉ còn vài cửa hàng tạp hóa còn mở cửa. Tôi bước đi vô định trên vỉa hè lâu lâu có vài ánh đèn xe máy vụt qua hoặc mấy con chuột cống chạy ngang qua.

Tôi cứ bước đi như vậy mà không để ý rằng cung đường phía trước mặt tôi đang dẫn tới nhà Hạ Linh, chỉ đến khi tôi nhận ra rằng mình đang đứng trước cổng nhà Hạ Linh, thì tôi mới giật mình dừng lại, nhìn vào phía trong nhà em vẫn còn bật bóng điện và tiếng tivi vẫn còn bật.

Tôi quay lưng lại định đi về viện cũng trả hiểu sao tôi lại đứng trước cổng nhà em nữa, vừa định về thì trong nhà em có tiếng dép từ sân đo ra tôi lấp nó ngó vào nhà em, thì thấy cái bóng em đang đi ra, trả lẫn vào đâu được cái tướng lùn 1 mẩu 1m55 của em.

Tôi định thần lại chạy vội lại cột điện trước mặt lấp. Tôi đứng lấp sau cột điện 1 hồi sau khi cảm thấy mọi thứ xung quanh, đã im ắng không 1 tiếng động tôi mới lấp nó ngó về phía nhà em xem em đâu.

-Anh nhìn gì vậy.

Tôi hú hồn giật mình em đang đứng lù lù phía sau lưng tôi, còn cũng đang đứng cùng chiều với tôi ngó về phía cổng chứ.

-Em làm anh giật cả mình.

Tôi vuốt vuốt ngực mắng.

-Em làm gì mà đứng lù lù đằng sau anh vậy.

-Em mới là người hỏi anh câu đó đây, anh lấm lép trước cổng nhà em là gì vậy.

Tôi hơi đờ người ra cứng họng rồi còn đâu, tại sao đứng trước cổng nhà em tôi cũng trả biết nữa.

-À anh... anh đi bộ ngang qua thôi.

Tôi chống chế.

-Đi bộ ngang qua mà đứng lấp nó nhìn ngó gì vậy anh.

Bị em hỏi vặn lại tôi cũng đuối lý rồi.

-Th... Thì anh đi dạo bộ rồi chỉ đi ngang qua thôi thật đó.

Mặt tôi lúc đó lom thảm thương hết mức luôn, sau khi nghe câu nói đó củi tôi em tròn mắt nhìn tôi hỏi lại.

-Thật không.

-Thật.

Tôi trả lời 1 cách ngu ngơ mà không hề biết em đang ghẹo tôi.

-Nhớ em à, phúc yên này thiếu gì chỗ cho anh dạo bộ mà dạo bộ đến trước cổng nhà em, mà từ viện tới nhà em cũng không phải gần.

Tôi á khẩu trước câu nói của em bởi vì em nói cũng đúng phúc yên này thiếu gì chỗ cho tôi dạo bộ chứ, thế quái nào tôi lại đi dạo bộ đến trước cổng nhà em chứ, còn nhớ em thực sự mà nói thì cũng có đôi chút bởi vì hình bóng em bằng cách nào đó, đã khắc sâu vào tâm trí tôi rồi. Suốt thời gian cấp 2 vừa qua, em luôn bên tôi giúp đỡ tôi.

-Thì anh.... haiz anh chỉ là đi dạo bộ vô tình đi ngang qua thôi mà.

-Haiz anh toàn dối lòng mình vậy.

-Anh đâu có.

Đôi mắt em nhìn xoáy vào mắt tôi, như muốn nhìn thấy điều gì đó trong mắt tôi lúc này vậy, tôi ngoảnh mặt đi hướng khác né tránh ánh mắt của em. Em cười nhẹ đôi mắt hơi buồn đi giọng nói em cũng nhỏ và dịu lại.

-Em hiểu rồi, mà muộn rồi anh không ở phòng bệnh nghỉ ngơi đi còn muốn đi đâu vậy.

-Anh không ngủ được lên đi dạo bộ thôi.

-Vậy à em cũng không ngủ được đợi em xíu em vào nhà lấy áo khoác.

Tôi dơ tay ra định líu em lại, bảo rằng không cần em đi dạo bộ cùng nhưng em đã chạy vụt vào trong nhà rồi. Tôi đành đứng chờ em khoảng 5 phút sau em chạy ra, vừa nhìn thấy em tôi đã phì cười rồi. Trông em lúc này như nào nhit ừ ừm, áo phao phải nói là to khủng bố luôn rồi khăn len quàng cổ nữa chứ, trông em mũm mĩn giống mấy nhân vật trong phim hoạt hình vậy.

-Anh cười gì vậy.

Em đứng cạnh tôi nhìn tôi thắc mắc.


-Anh có cười gì đâu.


-Vậy thì đi thôi anh.

-Ừm.

Tôi cất bước đi trước em lẽo đẽo bám theo cạnh tôi đôi khi bị tôi bỏ lại phía sau, nhưng vừa bị bỏ lại phía sau em lại líu tay tôi phụng phịu nói.

-Anh đi nhanh vậy đi chậm 1 chút không được à.

Tôi cùng em đi được 1 đoạn khá xa, vừa đi qua cung thiếu nhi phúc yên thì em líu tay tôi lại chỉ chỉ vào quán bán ăn đêm nói.

-Anh việt em đói.

Tôi ngơ ngác nhìn em nói.

-Hồi tối em chưa ăn à mà giờ lại đói.

-Ơ hay em ăn rồi nhưng em vẫn đói, đi vào ăn gì đi anh.

Tôi còn chưa kịp phản ứng gì, em đã kéo tay tôi vào quán rồi. Vào tới quán ăn vẫn còn khá đông khách tôi chọn 1 bàn nơi góc quán ngồi, bà chủ quán đi tới bàn tôi ngồi rồi bẹo má Hạ Linh giống như 2 người quen nhau vậy.

-Lâu lắm rồi không thấy qua quán dì ăn đêm rồi đó nha, làm gì mà biệt tăm biệt tích đâu mà không thấy ra quá cô vậy, quên cả dì ba rồi.

Hạ Linh xoa xoa má cười tươi nói.

-Tại bố cháu cấm túc đó dì ơi từ khi bố cháu về tới nay không cho cháu đi chơi đêm buổi nào luôn, nhưng từ mai cháu có thể qua quán dì ăn thường xuyên được rồi, bố cháu mới đi công tác xa nữa rồi hjhj.

-Vậy à dì không trách con đâu chỉ hỏi thăm cháu dì thôi, mà chàng trai kia là ai vậy bạn trai cháu à, trông cũng đẹp trai đó chứ.

Dì nói nhỏ vào tai em nhưng lại cố ý để tôi nghe thấy.

Mặt em hơi ửng hồng rồi chối bay chối biến.

-Bạn cháu thôi dì ba ơi, dì đừng hiểu lầm thôi cho cháu tô bún riêu cua đi.

Em đẩy đẩy dì như muốn không để bà chủ quán hỏi gì thêm, nãy giờ tôi vẫn ngồi nhìn 2 người trò chuyện, mà không nói gì hết. Bà chủ quán quay qua tôi hỏi.

-Cháu ăn gì vậy cô làm cho.

-Bún riêu cua luôn đi cô.

Bà chủ quán cười nói.




- 2 đứa cũng tâm đầu ý hợp ghê, thôi dì đi làm cho 2 đứa để 2 đứa tâm sự dì không xen ngang nữa.

Em mặt ửng đỏ cúi mặt xuống đất không nói gì. Tôi cũng không nói gì chỉ lắc đầu cười nhẹ, rồi lấy giấy lau đũa và thìa rồi đưa em.

-Nè cầm lấy đi em.

Em ngẩng mặt lên cầm đôi đũa tôi đưa đặt xuống bàn rồi lại nhìn ngó đi đâu, không dám nhìn tôi.

Được 1 lúc thì 2 tô bún riêu cua được đem ra, nhưng cái điều tôi không ngờ tới là người đem ra là Phương bạn học cùng Hạ Linh, chơi rất thân với Hạ Linh, chắc bà chủ lúc nãy là mẹ nhỏ này, đối mặt nói chuyện với nhỏ này thì khỏi bàn đanh đá nói nhiều và nhiều câu nghe mà thấu đến tận xương luôn, xinh thì xinh thật nhưng nhỏ này hình như trả ưa gì tôi. Trả hiểu tại sao lại không ưa tôi nữa chỉ biết mỗi lần gặp là y rằng nhỏ nàu trọc quê tôi.

-Ồ chào bạn Việt lâu lắm rồi không gặp mình nghe nói bạn bi tai nạn, sao lại ngồi đây mình tưởng lằm liệt giường rồi chứ.

Nếu là ngày thường tôi cũng trả bao giờ đôi co với nhỏ này, vì tôi đâu rảnh nhưng lúc này lòng tôi hơi bị bức bối từ tối tới giờ rồi, nghe nhỏ trọc tôi dặn lòng lắm để không chửi nhỏ này, tôi thờ ơ đáp lại khách sáo.

-Mình số còn may mắn lắm không lằm liệt giường được đâu.

Con nhỏ đang định nói thêm Hạ Linh nói.

-Phương ơi cho mình ít chanh đi.

-Ừm để mình lấy cho.

Con nhỏ cười nhẹ với Hạ Linh rồi quay ngoắt đi Hạ Linh khều khều tôi.

-Anh đừng chấp nhặt bạn em nhé bạn ý không có ý gì đâu.

Tôi nhún nhún vai nói.

-Anh đâu để ý gì, ăn đi em.

Tôi gắp miếng bún lên ăn còn em thì đợi nhỏ Phương kia mang chanh tới rồi mới ăn, tôi ăn xong đâu đấy rồi còn em thì vẫn còn đang ăn dang dở tô bún chưa hết đã lắc đầu ngao ngán, phụng phịu nói.

-Em no quá không ăn hết được, Phương ơi tính tiền cho mình đi.

-2 tô 30 nghìn Linh.

Em lấy bóp tiền từ túi áo ra lấy tiền đưa cho nhỏ phương, nếu là bình thường đi ăn hay đi chơi cùng Em tôi và em thường cưa đôi, có lúc tôi muốn trả tất nhưng em lại không đồng ý cứ phải cưa đôi em mố chịu, mấy ngày nay lằm viện tôi lại không cầm tiền theo người lên đành ngậm ngùi để em trả hết, đang tính bữa nào mời em đi ăn chè coi như bù lại thì, nhỏ phương đang đứng bên cạnh bàn tôi bĩu môi lẩm nhẩm nói nhỏ.

-Đã nghèo không có tiền còn học đòi ăn quán, ăn bám con gái là giỏi.

Câu này vừa lọt tai tôi máu nóng trong người tôi cùng sự kìm lén tích tụ bấy lâu nay, khiến tôi không kiềm chế được, đập tay xuống bàn cái rầm.

-Bạn vừa nói gì.

Nhỏ Phương hơi giật mình khi thấy tôi đập bàn cái rầm quát nhỏ, nhưng ngay sau đó nhỏ hất hàm nói.

-Cần tôi nhắc lại à, tôi nói anh đã nghèo rồi không biết tự lượng sức mình, ăn bám Hạ Linh chứ sao nữa tôi nói sai sao.

Tôi dơ tay lên định đánh nhỏ Phương này 1 cái, nhỏ sợ hãi rụt người lại nhắm mắt sợ hãi tôi buông tay xuống cố dằn lòng mình rồi bỏ ra ngoài. Vài vị khách ngồi ăn trong quán chỉ trỏ thì thầm xì xào to nhỏ, Hạ Linh phía sau tôi í ới gọi.

-A....Anh... Việt đợi em với....

Tôi coi như không nghe thấy gì tiếp tục đi ra khỏi quán, ra tới bên ngoài tôi bước thật nhanh rồi chạy Hạ Linh đuổi theo phía sau tôi ý ới gọi rồi kêu A 1 tiếng rồi im bặt.

Tôi chạy được 1 đoạn xa rồi dừng lại thở, miệng tôi thở phì phò ra khói quay lưng lại nhìn về phía đằng sau thấy em đang tập tễnh đi phía sau, nhìn thấy em như vậy tôi bình tĩnh lại rồi chạy lại phía em, em đang tập tễnh đi 1 cách khó nhọc, mắt em rơm rớm nước mắt nhìn tôi như trách móc.

-Anh chạy gì mà nhanh vậy em nói đợi em mà, sao chạy chứ sao anh....

-Anh xin lỗi.

-Anh... Anh...

Em như định nói điều gì rồi lại thôi, tôi rìu em lại vỉa hè ngồi rồi cầm chân lên nhìn, em định rụt lại tôi giữ chân em lại nhói.

-Để im anh xem nào.

Em không dám rụt chân lại nữa vén ống quần em lên, dưới ánh đèn đường mờ ảo tôi vẫn nhìn thấy được chân em đang tấy đỏ lên do chật khớp cần lắn lại, mà tôi về cái món lân khớp lại thì mù tịt thế lên quay qua em nói.

-Để anh đưa em tới viện lắn lại là không đau nữa đâu.

Tôi đưa tay lên chạm vào gò má trắng mịn hồng hào của em, khẽ lau đi những giọt nước mắt còn sót lại.

-Đừng khóc nữa em anh xin lỗi là anh không tốt.

Em lắc đầu nguầy nguầy lấc cục lên nói.

-Anh... hức... hức là... em gọi sao cứ chạy hoài vậy.

-Thôi cho anh xin lỗi, lên anh cõng chân em đau vậy đâu đi dược.

Em lưỡng lự nói.

-Nhưng...

-Không nhưng nhị gì hết lên đi anh cõng muộn rồi đó.

Em định nói gì đó nhưng rồi lại thôi, tôi cõng em đi bộ từmg bước chậm dãi xuống dốc ngay cạnh cổng trường THPT Bến Tre Phúc Yên.

Bước chân tôi đi từng bước khó nhọc, mưa phùn của mùa đông lại bắt đầu rơi, miệng tôi thở phì phò ra khói, em chắc chỉ nặng 45 50 kí thôi nhưng do chân tôi còn đau, thế lên cứ 1 bước chân của tôi bước đi là lại nhói đau ở đầu gối khiến tôi phải cắn răng chịu đựng, miệng cười nhẹ cho em khỏi nhận ra rằng tôi đang đau.

Mưa vẫn cứ rơi.
Hỏi rằng cơn mưa ngày đó.
Người còn nhớ hay quên rồi.
Tôi chỉ mong rằng em còn nhớ.

Cõng em trên lưng như vậy đi chừng gần 20 phút mới tới được viện, tôi cõng em vào tận phòng trực của bác sĩ tại viện rồi đặt em ngồi lên giường, chị y tá quay qua tôi hỏi.

-Bạn em bị sao vậy.

-Dạ chắc bị chật khớp chân thôi chị.

-Vậy à để chị đi kêu bác sĩ lại chỉnh lại là xong thôi em đợi xíu nhé.

Tôi ngồi xuống ghế xoa xoa đầu gối 1 lúc cho khỏi đau thì bác sĩ tới, bác sĩ hỏi em vài điều như em tên gì rồi cứ hỏi những câu gì đâu để em mất tập chung rồi, lắn 1 cái nhanh tới mức tôi còn trả hiểu chuyện gì đã xảy ra nữa chỉ biết em kêu A lên 1 tiếng dõ to. Rồi im bặt rơm rơm nước mắt, dễ khóc vậy trời Bác sĩ đứng dậy nói.

-Được rồi đó cháu, chú sẽ kê cho cháu ít thuốc xoa giảm đau vài hôm là đi lại bình thường thôi.

Chị y tá cùng bác sĩ đi ra ngoài còn mình tôi cùng Hạ Linh ở lại trong phòng, Hạ Linh ngồi trầm ngâm không nói gì, tôi cũng vậy cũng trả biết nói gì bây giờ nữa đợi 1 lúc thì chị y tá đi vào, tay cầm thuốc cùng giấy thanh toán tiền thuốc, hết bao nhiêu tiền tôi cũng trả nhớ nữa. Tôi lại cõng em đi nhưng lần này là phòng bệnh của tôi, để em ngồi xuống giường em nhìn tôi ngây ngô hỏi.

-Sao không đưa em về nhà.

-Chân em đau về nhà kiểu gì ngủ tạm đây đi, mai chắc mẹ anh vào việnh thăm anh rồi anh bảo mẹ anh đưa em về, chứ giờ anh chịu không đưa em về nhà được đâu, xe không có mà chân anh đau lắm rồi không cõng em về nhà được đâu.

-Nhưng... Nhưng tối nay anh ngủ ở đâu.

-ngủ chung cùng nhau được chứ sao, khỏi lo anh không làm gì em đâu.

Tôi lằm ngửa sang bên cạnh giường bệnh tay vắt chán, còn em thì còn đang đờ người ra ở góc giường, nhìn sang bên cạnh em có vẻ bất lực rồi cuối cùng em cũng lằm xuống giường, quay mặt lại nhìn tôi mỉm cười nói.

-Anh tốt nhất cẩn thận đó, dám làm gì đó xằng bậy em giết.

Tôi cười nói.

-Làm điều xằng bậy là làm gì hả em anh không hiểu ý em nói.

-Anh... Đồ đáng ghét.

Em chùm chăn kín đầu gào thét phía trong chăn, còn tôi lằm bên ngoài cười như chưa bao giờ được cười vì trọc em tức.